cô không tập trung thì cầm cây kem đưa cho cô: “Mẹ.” “Cho mẹ à?” Hạ Linh sực tỉnh, đưa tay xoa xoa tóc thằng bé. “Cảm ơn con, con ăn đi.” Có thể nói thằng bé rất nhạy cảm, người ta nói mẫu tử liền tâm, mỗi khi tinh thần của cô sa sút thì cục cưng lập tức phát hiện ra ngay. Dù không rõ là chuyện gì, cũng không biết an ủi nhưng thằng bé luôn quan tâm cô. Ý Vy được Dương Minh Tuấn cõng tяên vai, đưa đi ngắm cảnh xung quanh. Gió thổi nhẹ qua làm khóe mắt Hạ Linh có chút cay cay, cô ngồi xuống bên cạnh con trai, hôn thằng bé một cái. Hạ Linh phải suy nghĩ nghiêm túc hơn về chuyện sau này, phải làm sao giải thích với hai đứa nhỏ rằng cha của chúng không có ở bên cạnh! Sắp sinh nhật ba tuổi của Chí Hiên và Ý Vy, cô phải đưa chúng đến trường mẫu giáo rồi, thật sự không nỡ để con rời vòng tay của cô nhưng chúng sẽ trưởng thành nhanh thôi. Khi cô để hai đứa trẻ ở nhà cùng Dương Yến và ghé qua cửa hàng để kiểm tra tình hình kinh doanh, thình lình phát hiện trong tiệm có một người phụ nữ sang trọng đang nói gì đó. Hạ Linh thấy nhân viên lắc đầu liên tục thì đi tới, hỏi: “Có chuyện gì vậy?” “A, chị chủ!” Nhân viên mừng rỡ lách mình đi ra khỏi quầy hàng rồi ghé vào tai Hạ Linh nói: “Người này cứ đinh ninh là quen biết chị nhưng mà em bảo cô ấy gọi cho chị thì cô ấy không chịu, thật sự là người quen sao ạ?” “Chị biết rồi.” Hạ Linh ra hiệu cho nhân viên lui ra, sau đó hỏi người phụ nữ kia: “Xin hỏi cô tìm tôi sao?” Người phụ nữ nọ xinh đẹp sắc sảo, đuôi mắt vẽ xếch lên trông hơi nghiêm nghị, trong lúc Hạ Linh đánh giá cô ta thì cô ta cũng đang nghiền ngẫm: “Chà, không giống trong ảnh lắm nhỉ. Xin chào, tôi là Lâm Gia Hân, đến từ thành phố A.” Lâm Gia Hân đưa tay ra chào hỏi: “Làm quen chút nhé, nghe nói cô là vợ cũ của Trần Đình Vũ?” Khóe môi Hạ Linh run lên, trong nháy mắt cảm thấy rét lạnh toàn thân. Người phụ nữ này và Trần Đình Vũ có mối quan hệ gì? Hạ Linh nén sự khó chịu không tên xuống, cô ghét khi người khác gọi cô bằng mấy chữ “vợ cũ của Trần Đình Vũ”. “Nếu cô đến tìm Trần Đình Vũ thì cô đi nhầm chỗ rồi.” Hạ Linh thản nhiên nói: “Còn nữa, tôi tên Hạ Linh, đừng gọi tôi là vợ của ai đó.” “Xem ra cô không được thân thiện cho lắm.” Lâm Gia Hân cười cười thu tay về, nâng mắt ngạo nghễ nhìn Hạ Linh. “Tôi vội vàng chạy tới đây để xác nhận một chút, nghe nói cô định tái hôn với anh ấy? Cô có tò mò tôi là ai không?” Hạ Linh thật sự rất giỏi kiềm chế, đổi lại là Lâm Gia Hân, nếu đột nhiên xuất hiện một ả đàn bà nào đó mờ ám với chồng mình, dùng những lời lẽ mang tính công kích này nói chuyện với cô ta thì cô ta sẽ sửng cồ lên! Vậy mà, Hạ Linh vẫn rất thờ ơ: “Tôi không biết cô là ai, cũng không quan tâm cô là ai. Tôi nhắc lại, nếu muốn tìm Trần Đình Vũ thì mời đi cho, anh ta không có ở đây.” Lâm Gia Hân vốn không tin chuyện Lý Khải nói, sau khi lấy được địa chỉ liền chạy đi tìm người ngay. Tяên đường chạy tới chỗ này, cô ta cũng tra qua thông tin về Hạ Linh. Người thật so với trong ảnh càng thu hút, khí chất không tầm thường, chẳng trách Trần Đình Vũ nhớ mãi. Thực chất Lâm Gia Hân đã cố gọi điện thoại cho Trần