Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 157
TRUYỆN AUDIO

Chương 157 — Chương 157

279 chương đã có audio

cả.
Hình ảnh trước mắt Hạ Linh dần trở nên mơ hồ, cổ họng cô khô khốc khó chịu.
Lúc này, Hạ Linh bỗng nhiên nghe thấy tiếng động cơ xe chói tai, ánh đèn sáng rực chiếu thẳng vào vị trí của cô và năm người đàn ông.
Một chiếc xe màu đen từ xa bỗng nhiên điên cuồng lao về phía này, tốc độ cực kỳ nhanh.
“Mau, tránh ra!” Ầm.
Tiếng va chạm cực lớn làm chấn động màng nhĩ của mọi người, cả ba người đàn ông đang đứng cách Hạ Linh một khoảng với ý định chờ tới lượt đều bị ɖu.ng bay, ba bóng đen văng thẳng ra ngoài, lăn mấy vòng mới dừng lại.
====================================================================== Cửa xe bật mở, hai người đàn ông vội vã từ bên trong lao ra, một người trong đó còn mặc cảnh phục, chính là Trần Đình Vũ và Dương Minh Tuấn.
Hai tên đàn ông ở bên cạnh Hạ Linh vừa mới cởi đồ ra, lúc này chỉ còn mỗi một cái quần cộc, đồng bọn bị ɖu.ng bay khiến bọn chúng giật mình sững sờ.
Đèn xe chớp nháy liên tục, dưới ánh sáng mờ ảo đó, sắc mặt Trần Đình Vũ âm trầm đáng sợ, ánh mắt lạnh lẽo khóa chặt lấy bọn chúng.
Anh chạy thẳng tới, vung tay ra chính là một đấm cực mạnh vào mặt đối phương.
Bốp.
Dương Minh Tuấn cũng xông qua bên này nhưng không đánh người mà xô ngã tên còn lại, đè đầu hắn ta xuống đất, động tác thuần thục rút ra còng tay chuyên dụng.
“Aaaa, dừng tay… hự…” Trong bãi đất trống liên tục vang lên tiếng kêu gào đau đớn, sau đó là sự khóc lóc cầu xin.
Trần Đình Vũ đấm liên tiếp hơn chục cái vào mặt tên đàn ông thối tha kia, đến khi nắm tay thấm đẫm máu tươi, đến khi người đàn ông im bặt không thể яên rỉ hay cử động nữa, và cho đến khi cổ tay bị Dương Minh Tuấn nắm lại.
“Này, đừng đánh nữa!” Dương Minh Tuấn đi tới giữ lấy Trần Đình Vũ, khuyên nhủ.
“Nếu tiếp tục thì sẽ có án mạng đấy!” Vừa rồi hắn thật sự không nghĩ tới Trần Đình Vũ sẽ lái xe trực tiếp tông vào đám người kia, bây giờ phải ngăn lại trước khi quá muộn.
“Những kẻ phạm tội sẽ bị pháp luật trừng trị thích đáng, không cần phải…” “Câm miệng!” Trần Đình Vũ quát một tiếng, sau đó ngẩng đầu lên, tяên khuôn mặt tuấn mỹ tràn ngập sát ý, ánh mắt điên cuồng nhìn chằm chằm vào Dương Minh Tuấn.
Dương Minh Tuấn nhíu mày, không tiếp tục nói nữa.
Làm sao Trần Đình Vũ có thể bình tĩnh được khi người mình yêu suýt bị bọn chúng giở trò đồi bại?
Nếu không phải Dương Minh Tuấn ở nơi này ngăn cản, nếu không phải Hạ Linh đang cần anh, thì bọn cặn bã trước mắt chắc chắn sẽ bị anh đánh chết!
Trần Đình Vũ hít sâu một hơi, không tiếp tục đôi co mà nghiêng người đi sang bên cạnh.
Anh nhanh chóng cởi áo khoác ra phủ lên thân hình gầy yếu đang run run của Hạ Linh.
Cô lúc này đã gần như mất đi ý thức, hai mắt nhắm chặt lại rồi mềm nhũn tựa vào lòng anh.
Nhìn thấy sự chật vật cùng hai bên gò má sưng đỏ của cô, Trần Đình Vũ đau lòng không thở nổi.
Tay nhẹ nhàng vuốt nhẹ lên tóc cô, giọng anh mang theo sự lo lắng: “Hạ Linh, là anh đây, đừng sợ, anh đưa em về nhà.” Hạ Linh loáng thoáng nghe thấy có người ở bên tai mình nói gì đó, giọng nói ấy thật sự rất quen thuộc… Trần Đình Vũ?
Là giọng của anh?
Cô sắp chết rồi sao, bây giờ cô thậm chí còn nhìn thấy ảo giác.
Người ta nói trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, khốn cùng nhất thì sẽ nghĩ tới người mình yêu thương.
Hóa ra trước khi rời khỏi


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡