chút nhưng không làm gì được, vừa định rút tay về thì bỗng nhiên bị giữ lại. Hạ Linh cảm giác được sự mát lạnh từ tay Trần Đình Vũ, cô cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp vào tay anh, sau đó liều mạng kéo lấy tay anh. “Chết tiệt!” Trần Đình Vũ không thể tập trung lái xe nổi, anh thấp giọng mắng một tiếng. Lũ chó kia đã cho cô uống cái gì? Kể cả khi có thuốc kích dục tяên thị trường thì cũng chỉ làm người ta trở nên hứng tình chứ không mạnh như vậy! “Hạ Linh, mau buông ra, anh phải lái xe.” Trần Đình Vũ nhẹ giọng dỗ dành, lúc anh dùng sức thu tay về, Hạ Linh hé mắt nhìn anh rồi bắt đầu lên tiếng nức nở. Nước mắt từng giọt rơi xuống tяên gò má còn hơi sưng của cô, giọng cô đầy khẩn cầu: “Em nóng…” “Anh đưa em đến bệnh viện.” Hạ Linh không khống chế được bản thân, cô cảm giác cơ thể của Trần Đình Vũ mang đến sự mát lạnh dễ chịu nên bám vào người anh. Trần Đình Vũ đột nhiên bị cô kéo nên lệch tay lái, chiếc xe lao thẳng vào một bụi cây cao ven đường. Suýt chút nữa đã xảy ra tai nạn, Trần Đình Vũ sợ hết hồn vội vàng dừng xe lại. Nếu cứ tiếp tục để mặc cô như vậy thì không ổn chút nào, anh dùng tay bưng lấy mặt cô rồi nhìn thẳng vào đôi mắt đang mơ màng mà dỗ dành: “Hạ Linh, anh đang đưa em đi bệnh viện, bệnh viện ấy, em hiểu không? Em đừng quậy, lát nữa là tới rồi!” Dựa tяên tốc độ của bọn họ thì chừng hai mươi phút là tới nơi, nhưng Hạ Linh có thể chờ được hay không cũng rất khó nói. Cô vừa khóc vừa bám lấy anh, khuôn mặt xinh đẹp nhiễm một tầng hồng nhạt, hai mắt mê ly. Vừa rồi ngã ra đất khiến quần áo tяên người cô xộc xệch và dính bẩn làm cô càng thêm ghét bỏ nó, liều mạng kéo áo mình. Trần Đình Vũ đau lòng nắm lấy hai tay cô: “Đừng khóc nữa, ngoan nào…” Anh còn chưa dứt lời thì tяên môi đã cảm giác được sự mềm mại, còn có mùi thơm thoang thoảng tяên người cô lướt qua chóp mũi. Hạ Linh bất ngờ áp sát vào Trần Đình Vũ, chu môi lên và chủ động hôn anh. Đó là một nụ hôn không có chút kỹ thuật nào, cô chỉ biết làm theo bản năng, cô chỉ biết như vậy có thể giúp cô thoải mái hơn! Trần Đình Vũ cũng không nghĩ nhiều được nữa, Hạ Linh thô bạo gặm cắn môi anh, răng của cô va đập vào môi dưới của người đàn ông làm anh khẽ яên một tiếng. Anh muốn đưa cô tới bệnh viện hơn là lợi dụng lúc cô không tỉnh táo mà động vào thân thể cô, thế nhưng tình trạng này, có vẻ cần phải xử lý ngay… Hơi thở nam tính phả vào tяên mặt Hạ Linh, cô nhắm chặt mắt, tham lam ngậm lấy đôi môi mỏng quyến rũ của Trần Đình Vũ, triền miên dây dưa. Trần Đình Vũ đưa tay điều chỉnh ghế ngồi để nó hơi ngả ra sau, kế tiếp tháo dây an toàn của cả hai ra. Sau khi khó khăn xoay người, điều chỉnh tư thế cho Hạ Linh ngả ra ghế, anh nói: “Tốt nhất lúc tỉnh dậy em đừng giận anh, anh sẽ cảm thấy rất oan ức, biết không?” Lần đầu tiên của bọn họ là vào lúc anh say đến mức sắp mất đi lý trí, không nhớ nổi rốt cuộc đã làm gì. Mà lần thứ hai sau nhiều năm xa cách lại vào đúng lúc cô không tỉnh táo, ông trời quả thật biết trêu ngươi bọn họ! Trần Đình Vũ hôn lên khuôn mặt nhỏ đầy nước mắt của Hạ Linh, liên tục dỗ dành: “Cho em, anh sẽ cho