liếc ra bên ngoài, nhìn thấy hai người đàn ông mặc tây trang màu đen, mặt mũi nghiêm nghị đứng canh chừng cửa hàng thì an tâm hơn một chút: “Họ đang ở đây với em rồi. Anh có chuyện gì thì nói rõ đi, đừng lấp lửng như vậy, em sẽ lo lắng không yên.” Trần Đình Vũ cũng không thể nói rõ với cô, tất cả đều là do anh lo xa mà thôi. “Không sao, em cẩn thận một chút. Nếu lỡ có nhìn thấy người nào đáng nghi thì lập tức tránh xa ra rồi gọi vệ sĩ tới, biết chưa?” Ban đầu Hạ Linh vẫn còn đang vui vẻ trò chuyện với Hoài An về mấy công thức làm bánh, nhưng ngay sau đó sắc mặt cô trở nên hết sức khó coi. Đang yên đang lành, Trần Đình Vũ tại sao lại gọi điện thoại nhắc nhở cô phải chú ý an toàn của bản thân? Trước mắt hiện lên hình ảnh không mấy đẹp đẽ, cảnh tượng cô bị mấy người đàn ông bắt cóc, đánh đập và xé rách quần áo bỗng hiện ra làm cô rùng mình. “Chị sao vậy?” “Không có gì, Hoài An, chị phải về trước đây.” “A, chị không khỏe sao?” “Ừm, khi khác sẽ đến chơi với em.” Hạ Linh vừa ra khỏi cửa chưa được bao lâu liền thấy nôn nao, người ta nói phòng bệnh còn hơn chữa bệnh, cô tắt điện thoại xong là yêu cầu vệ sĩ đưa mình về nhà ngay lập tức. Tяên đường về nhà cô luôn thấp thỏm một cách kỳ lạ, mắt liên tục nhìn xung quanh làm vệ sĩ cũng chú ý. “Cô Hạ, trông cô có vẻ lo lắng?” “Ừm, tôi… tôi cũng không biết nói sao, bình thường trực giác của tôi rất tốt.” Hạ Linh siết chặt hai tay giữ lấy dây an toàn, sau đó nheo mắt nhìn kính chiếu hậu rồi hỏi: “Là do tôi nhạy cảm, hay chiếc xe kia đang theo đuôi chúng ta vậy?” Cô không chú ý chiếc xe ấy xuất hiện từ khi nào nhưng hình như nó đã ở đó được một lúc rồi. Tài xế quan sát thật kỹ, thử quẹo sang hướng khác để kiểm tra, kết quả là chiếc xe kia thật sự đi theo bọn họ. Sắc mặt Hạ Linh cũng trở nên căng thẳng: “Tôi nói có đúng không?” Tài xế gật đầu: “Có vẻ đúng là vậy rồi, cô Hạ, thắt chặt dây an toàn một chút.” Toàn thân cô căng cứng, vội vàng ngồi thẳng lưng và làm theo lời của người đàn ông bên cạnh. Chiếc xe phía sau vẫn một mực đi theo bọn họ, lúc nhanh lúc chậm, giữ một khoảng cách nhất định khiến trong lòng Hạ Linh như treo một quả bom hẹn giờ. Bỗng lúc này, chiếc BMW màu đen kia điên cuồng rồ ga lao lên, nhắm thẳng về phía xe của Hạ Linh, cô nhìn thấy qua kính chiếu hậu mà tim như ngừng đập. Đôi mắt Lâm Gia Hân đỏ như mắt, hoàn toàn mất đi lý trí mà gào lên: “Chết đi! Hạ Linh, cô đi chết đi!” Cô ta nghĩ dù sao cũng phải ở tù, sao không khiến cho Hạ Linh chịu khổ cùng mình một chút! Tяên đường chỉ có lác đác vài chiếc xe, Lâm Gia Hân điều khiển chiến mã BMW với tốc độ hơn 110km/h đâm thẳng tới, tốc độ còn ngày càng tăng, cứ như một mũi tên lao đến chỗ họ vậy! Ầm. Hạ Linh còn chưa kịp phản ứng lại, chiếc xe bỗng nhiên xoay nghiêng trong một tích tắc, sự chuyển hướng đột ngột khiến cơ thể cô theo quán tính đập thẳng vào cửa sổ. Đầu và bả vai bị va chạm mạnh, Hạ Linh chỉ cảm thấy cả người đau nhức, dạ dày cũng cuộn trào. Khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, vệ sĩ đã kịp thời bẻ lái sang bên cạnh và kết hợp với kỹ thuật cua 90 độ để xoay nghiêng chiếc xe, âm thanh kin kít