người nhanh chóng giảm xuống. Hạ Linh dùng thêm một cái khăn tắm khác quấn lấy tóc, đẩy cửa đi ra ngoài. Dù sao cô cũng chỉ tắm qua loa, mặc kệ anh, cái tên đầu óc suốt ngày chỉ nghĩ bậy bạ kia. Thấy cô ra ngoài, Trần Đình Vũ bất đắc dĩ cười khổ, sau đó bắt đầu cởi quần áo và tắm rửa. Hạ Linh thay đồ trước, gọi hai đứa nhỏ dậy rồi mới bắt đầu sấy tóc. Chí Hiên và Ý Vy ngồi tяên giường ngơ ngác nhìn nhau, mí mắt tяên dán mí mắt dưới, vẫn còn đang ngái ngủ, chắc phải mất một lúc trước khi bọn nhỏ tỉnh hẳn. Trước đó Hạ Linh định cùng Trần Đình Vũ đi đăng ký kết hôn và làm lại giấy khai sinh cho bọn trẻ nhưng nhiều chuyện xảy ra quá nên chưa có thời gian, hôm nay vừa vặn thích hợp. Hạ Linh sấy tóc xong thì bắt đầu ôm bọn trẻ xuống giường, mang dép bông vào cho chúng. Cả nhà bọn họ đều dùng cùng một kiểu, dưới chân Hạ Linh cũng mang dép gấu nâu trông rất đáng yêu. Tuy rằng Trần Đình Vũ là người đàn ông ba mươi tuổi rồi nhưng vợ mua gì thì mang cái đó, không hề ý kiến. Cửa mở ra, Trần Đình Vũ mặc áo choàng tắm xuất hiện trong tầm mắt. Hạ Linh đẩy hai đứa trẻ đi về phía anh: “Nào, hai đứa qua đó đi, ba sẽ rửa mặt cho hai đứa.” Cô dặn dò: “Anh giúp bọn trẻ đánh răng rửa mặt, em đi nấu cơm đây, trễ rồi.” Bình thường sáu giờ cô phải dậy để chuẩn bị bữa sáng, hôm nay mất nhiều thời gian hơn. Trần Đình Vũ dẫn Chí Hiên và Ý Vy vào trong, ngay lối vào nhà vệ sinh là bồn rửa tay thấp ngang hông anh, tяên tường treo một cái gương tròn, phía sau gương đang còn sáng đèn, ánh sáng hắt lên gương mặt tuấn mỹ của người đàn ông. Biệt thự rất rộng, phòng ngủ của Hạ Linh và con cô thôi cũng đã có nhà vệ sinh sang trọng như thế này, gạch lát tường màu đen bóng loáng. Trần Đình Vũ nhìn hai cái đầu nhỏ chỉ đứng đến gần đùi anh, vươn tay lấy bàn chải đánh răng tяên tường rồi bắt đầu giúp chúng vệ sinh cá nhân. Chí Hiên có thể tự làm một cách thành thục, thằng bé rất giỏi trong những việc này, Ý Vy thì không đáng tin lắm nên Trần Đình Vũ phải làm thay. Nhìn thấy hai đứa nhỏ như hai chú thỏ con đang nhe hàm răng sữa trước mắt, Trần Đình Vũ cảm giác hạnh phúc không gì sánh bằng. Thời gian anh và Hạ Linh chia cắt đã không thể giúp cô chăm sóc chúng, không làm tròn nghĩa vụ của một người cha nên đối với anh, dù chỉ làm một chuyện nhỏ nhặt thay cô thôi thì cũng thực sự có ý nghĩa. Trần Đình Vũ dùng khăn lau mặt cho con trai và con gái, trong đôi mắt đều là sự dịu dàng. Cả nhà bọn họ ăn sáng cùng nhau, Trần Đình Vũ và Hạ Linh thay phiên đút cơm cho hai đứa trẻ. Mẹ Trần đang ăn bỗng không kìm được, hốc mắt ướt át: “Cảm ơn trời đất, may mà khi còn sống mẹ vẫn có thể nhìn thấy cảnh này.” “Bà nói gì vậy?” Chồng bà chịu thua. “Đang ăn cơm sao lại thế?” “Ông thì biết gì chứ!” Bà Trần tức giận trừng ông. “Tầm tuổi tôi thì chỉ có ở cùng con cháu mới thấy vui vẻ được thôi, tôi chờ ngày này lâu lắm rồi.” Sự xúc động của bà khiến Hạ Linh cũng bị ảnh hưởng đôi chút, cô mỉm cười: “Nếu cha mẹ không ngại thì sau này con và hai đứa nhỏ sẽ ở đây cho đến khi chúng trưởng thành luôn, như vậy có được không?” “Đương nhiên không ngại, người một nhà mà ngại cái gì?” Bà