Chương 240
TRUYỆN AUDIO
102 chương đã có audio
Chương 240 — Chương 240
không?” “Không cần đâu, cũng không ảnh hưởng gì, ngược lại em còn được nổi tiếng mà.” Hạ Linh cong môi lên, nháy mắt với anh.
Trần Đình Vũ bóp nhẹ lên mũi cô, dặn dò: “Xem mấy cái này ít thôi.” “Em biết rồi, nhưng mà nhìn thấy bản thân đột nhiên lên trang bìa như vậy, anh không có cảm giác gì à?” Thật sự tò mò tại sao anh có thể bình tĩnh như thế!
Hạ Linh nằm tяên cánh tay của Trần Đình Vũ, hơi ngửa mặt lên, ở góc độ này chỉ nhìn thấy sườn mặt nghiêng nghiêng quyến rũ của người đàn ông.
Mũi anh rất cao và đẹp, cảm giác giống như đó là thứ quan trọng nhất quyết định nhan sắc của anh vậy.
Tuy rằng không muốn thừa nhận nhưng trước kia cô bắt đầu quan tâm tới anh vì vẻ ngoài này, sau đó mới là những lần rung động nhỏ nhặt khác.
Trần Đình Vũ không biết cô đang nghĩ gì, anh đưa tay vuốt ve lưng cô, đáp: “Đâu phải lần đầu được nhiều người chú ý như vậy, không có cảm giác gì đặc biệt.” Đối với anh, danh tiếng tяên mạng chỉ là chuyện nhỏ.
Thế nhưng Hạ Linh thì khác, cô từng ước mơ trở thành diễn viên nên đôi thấy người bàn luận về mình nhiều như vậy cũng có chút vui.
Hạ Linh nằm trong lòng Trần Đình Vũ xem điện thoại, anh thì nhìn chăm chú vào cô, thỉnh thoảng đưa tay sờ tóc, vành tai và lưng cô.
Mùi hương tяên người Hạ Linh nhàn nhạt dễ chịu, không giống mùi nước hoa của vô số phụ nữ mà anh gặp khi ở công ty.
Mấy cô gái kia người nào người nấy đều ăn diện quá mức, ngược lại khiến anh phát ngộp.
Hạ Linh xem điện thoại một lát, bỗng phát hiện ra một chuyện hay ho.
Trước kia Hạ Liên từng nhờ cô tham dự một chương trình truyền hình trực tiếp và trổ tài nấu ăn, hôm nay đã bị đào lại.
Nhờ vào việc so sánh những lần Hạ Liên vụng về và né tránh chuyện làm bánh, nấu ăn, mọi người đoán ra được người trong đoạn clip từng hot một thời là Hạ Linh!
Thật ra Hạ Linh biết sẽ khó tránh khỏi nhiều người nghi ngờ, dù sao, kể cả khi sinh đôi thì khí chất được rèn giũa qua năm tháng cũng khác biệt.
Nhưng mọi thứ đâu còn quan trọng nữa, Hạ Liên rời khỏi giới giải trí từ lâu rồi!
Hạ Linh đang tập trung suy nghĩ thì màn hình điện thoại hiển thị một cuộc gọi đến, là số lạ.
Cô tiện tay bắt máy, không ngờ được vừa định lên tiếng, một giọng nói quen thuộc bỗng truyền tới: “Hạ Linh, cậu vẫn khỏe chứ?” Hạ Linh ngẩn người, Trần Đình Vũ cũng nghe thấy giọng nam nhẹ nhàng truyền ra, chân mày lập tức nhíu chặt.
Nhìn biểu hiện của Hạ Linh, người nọ không phải là bạn bè bình thường?
Anh thấp giọng nói bên tai cô: “Rốt cuộc thì trong khoảng thời gian em rời khỏi anh, có bao nhiêu người tán tỉnh em vậy?” Hạ Linh cảm giác được bên tai nhồn nhột, hơi thở ấm nóng của Trần Đình Vũ phả qua làm cô hơi run lên, vội vàng nghiêng đầu sang bên cạnh để tránh.
Cô dùng khẩu hình miệng nói với anh: “Đừng phá, em nói chuyện với cậu ấy một chút!” Cô xoay người muốn xuống giường, vừa mới thò chân ra khỏi chăn thì eo bị người giữ chặt.
Trần Đình Vũ kéo cô trở về, đưa ánh mắt ra hiệu cho cô: “Nói ở đây đi.” “Hạ Linh?
Xin hỏi… đây có phải số điện thoại của Hạ Linh không?” Tần Phong không nghe thấy gì ngoài âm thanh sột soạt nên có chút xấu hổ, tự hỏi chẳng lẽ người của mình tìm sai số rồi.
Hạ Linh ngã lên ngực của Trần Đình Vũ, cô tức giận trừng anh, miễn cưỡng