Chương 29
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 29 — Chương 29
tim đập nhanh vô cùng, cô nói: “Đêm đó là sinh nhật của em, bởi vì uống say quá nên em mới không về nhà.
Em và Tần Phong không có gì hết.” “Ồ?” Trần Đình Vũ thấp giọng hỏi lại: “Tại sao say rồi thì không thể về nhà?” “Em… sợ làm phiền anh.” Hạ Linh rũ mi mắt.
“Nếu đã không yêu… thì xin anh hãy buông tay em được không?” “Để cô đi tìm người đàn ông tên Tần Phong kia sao?” Trần Đình Vũ đương nhiên chẳng hề dễ nói chuyện như cô nghĩ, anh búng tay làm tấm ảnh cưới lăn sang bên cạnh rồi rơi xuống sàn nhà.
Bên ngoài tấm ảnh bọc thủy tinh nên vừa chạm sàn liền phát ra tiếng loảng xoảng vang dội.
Trần Đình Vũ ghét những hạt bụi bên tяên tấm ảnh kia vô cùng, nó chứng tỏ cô không còn quan tâm đến ảnh cưới của hai người nữa.
“Anh không tin em sao?” Hạ Linh đứng cách Trần Đình Vũ chỉ vài bước chân mà có cảm giác tựa như xa vạn dặm.
Người đàn ông này quá đối lạ lẫm, không giống Đình Vũ ấm áp trong trí nhớ của cô chút nào.
“Cô hãy chứng minh bằng hành động đi, như vậy tôi có thể sẽ tin cô.” Trần Đình Vũ nói rồi bỗng nhiên tới gần Hạ Linh, đưa tay ôm cô vào trong ngực.
Người đàn ông cúi đầu, không chờ cô kịp phản ứng đã hôn lên đôi môi mềm của cô.
Hạ Linh ngửi được mùi hương quen thuộc tяên người anh mà sững sờ, môi bị anh hôn mạnh một cách thô bạo, cảm giác đau đớn ngay lập tức truyền tới.
Cô dùng sức đặt trước ngực Trần Đình Vũ, muốn đẩy anh ra.
“Buông…” Cô vừa mở miệng, Trần Đình Vũ liền nhân cơ hội đó đưa tay đè gáy cô lại, đầu lưỡi cũng trượt vào trong miệng cô.
Nụ hôn đầu tiên của bọn họ, thứ mà cô chờ đợi suốt quãng thời gian qua không hề có vị ngọt như cô tưởng.
Cô không thích cảm giác trở thành món đồ trong tay Trần Đình Vũ thế này, anh chỉ đang ghen tức với người đàn ông khác khi nghĩ cô ngoại tình, chứ chẳng hề đặt tình cảm nơi cô.
Hạ Linh ra sức giãy giụa nhưng càng chống cự Trần Đình Vũ càng lấn tới, người đàn ông ôm cô bước nhanh về phía giường làm cô sợ đến nỗi tay chân run rẩy.
Dùng hết sức bình sinh để đẩy mạnh anh ra, Hạ Linh tức giận hét lên: “Trần Đình Vũ!
Đồ khốn nạn!” Chát.
Ngay sau đó là một bàn tay vung tới, chính xác đáp xuống gương mặt đẹp trai của Trần Đình Vũ.
Lòng bàn tay của Hạ Linh bị lực phản chấn làm cho đỏ bừng, tяên gò má người đàn ông xuất hiện năm dấu tay nhìn mà sợ.
Lúc cô thu tay về rồi vẫn còn đang run không ngừng.
Trần Đình Vũ đứng im tại chỗ một lúc lâu cũng không động đậy, anh thật sự sốc khi Hạ Linh đánh mình!
Trước kia cô tìm đủ mọi cách lấy lòng anh, muốn chiếm được trái tim anh mà bây giờ phản ứng như vậy chứng tỏ cô đã có người khác phải không?
Đầu óc Trần Đình Vũ chìm trong sự ghen tuông, anh đưa tay sờ lên mặt rồi bật cười: “Cô không dám để tôi xác nhận?
Hạ Linh, cô đã ngủ Tần Phong rồi à?” Sắc mặt Hạ Linh tái nhợt như tờ giấy trắng, những lời này của anh thật khó nghe!
Cô không kìm được mà vung tay lên lần nữa nhưng còn chưa hạ xuống thì đã bị anh giữ lại.
“Trả lời tôi!” Trần Đình Vũ quát.
“Anh cút đi!
Tôi nói anh cũng không tin thì nói làm gì nữa?” Hạ Linh không cam lòng tiếp tục vùng vẫy, tay bên kia đấm mạnh về phía ngực Trần Đình Vũ.
“Cô không trả lời được sao?
Chột dạ phải