Chương 31
TRUYỆN AUDIO
95 chương đã có audio
Chương 31 — Chương 31
anh muốn làm à?” Bàn tay của người đàn ông cứng đờ, theo từng câu nói thốt ra từ miệng Hạ Linh, động tác tяên tay anh ngày càng chậm lại.
“Hai năm trước, vào ngày kết hôn với anh.
Tôi nằm tяên giường chờ anh cả tối, anh đã đi đâu?
Anh không về nhà mà cùng bạn mình uống rượu đến sáng, sau đó, anh thậm chí còn chẳng thèm ở cùng một phòng với tôi.” Hạ Linh nhớ lại từng chuyện khiến cô uất ức: “Mỗi ngày tôi đều nấu cơm cho anh, làm hết thảy những việc mà một người vợ nên làm nhưng anh thì sao?
Anh lạnh nhạt, chẳng bao giờ cho tôi sắc mặt tốt.
Trong tim anh còn tồn tại một người phụ nữ khác!
Chỉ cần anh uống say thì miệng anh sẽ không ngừng gọi tên em gái tôi!
Lúc đó tôi cảm thấy thế nào anh biết không?” “Đừng nói nữa!” Trần Đình Vũ rốt cuộc không chịu nổi, anh nhắm chặt mắt lại, ɭ*ή`g ngực như bị một tảng đá nặng đè lên.
“Tôi không rõ lúc ấy tại sao có thể nhẫn nhục, chịu đựng nhiều như vậy.
Tôi từng nói đùa với mẹ chồng rằng kiếp trước chắc là tôi mắc nợ anh, vậy thì, hai năm qua chắc tôi trả đủ cho anh rồi.” Nước mắt trào lên rồi rơi xuống, từng giọt từng giọt nóng hổi.
Hạ Linh khóc nức nở: “Đình Vũ, tôi chỉ hỏi anh một câu thôi.
Anh có yêu tôi không?” Căn phòng rộng phút chốc chìm vào yên ắng, chỉ còn lại tiếng nấc nghẹn của Hạ Linh.
Im lặng đôi khi không phải là thừa nhận, mà là vì biết câu trả lời kia sẽ tổn thương đối phương nên khó nói thành lời.
Bóng người cao lớn dần lui ra khỏi phòng, Hạ Linh nghe thấy tiếng đóng cửa.
Trần Đình Vũ đứng bên ngoài, trong lòng như có thứ gì vụn vỡ.
Hạ Linh nằm tяên giường, trái tim chảy máu đầm đìa.
====================================================================== Mấy lần ghé bệnh viện thăm ông nội thì họ đều xuất hiện riêng lẻ, Hạ Linh viện cớ là vì hai người quá bận nên khó sắp xếp thời gian đi cùng nhau.
Gừng càng già càng cay, nhìn thấy khuôn mặt cô đầy phiền muộn, tinh thần cũng không còn tốt như trước, ông nội lên tiếng hỏi: “Thằng nhóc ấy lại gây sự rồi phải không?” “Dạ…” Hạ Linh mỉm cười.
“Đúng là khó giấu được ông mà, bọn cháu cãi nhau thôi.
Vợ chồng thỉnh thoảng sẽ xảy ra chút vấn đề ấy ạ.” Cô biết mình không thể nói dối trước mặt ông ấy nữa nên chọn cách nói giảm nói tránh, mẹ chồng ngồi bên cạnh đang lột vỏ quả hồng đặt lên ɖϊa, bỗng tức giận.
“Bỏ quách nó đi!” Bà nghe nói Hạ Liên trở lại, vậy thì… “Thời gian này hai vợ chồng con xích mích chắc liên quan tới em gái con đúng không?” Trước kia vì thấy Hạ Linh vừa hiền lành tốt tính vừa yêu Trần Đình Vũ hết lòng, lại thêm bà rất yêu quý con bé nên mới cố gắng tạo cơ hội cho hai đứa, ai biết sự nhiệt tình ấy đã hủy hoại cả nửa đời con gái nhà người ta.
Ở trước mặt ông nội, Hạ Linh không dám nói quá nhiều về vấn đề này mà chỉ cười gượng: “Mẹ đừng đùa mà, tụi con vẫn ổn.” Vào lúc cô nghĩ rằng có thể lấp 𝓁ϊếʍ cho qua chuyện như những lần trước, ông nội bất ngờ nói: “Con không ổn.
Linh à, trông con như người mất đi linh hồn vậy.” Chỉ một lời này thôi mà đã khiến mắt Hạ Linh nhanh chóng khô rát, cô nhéo lấy bắp đùi để không rơi nước mắt trước hai người mà mình yêu thương nhất.
“Con cứ nói đi, ông không sao đâu.” Ông nội cổ vũ, nhìn cô đầy hiền từ.
Hạ Linh siết chặt hai tay thành nắm đấm, nếu ông nội đã nói vậy thì… “Con…