Chương 65
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 65 — Chương 65
thì nóng nảy khiến cô có cảm giác ông ta không phải phường tốt lành gì.
“Ai nợ thì anh đi tìm người đó đòi chứ?
Mua bán người kiểu này là phạm pháp!” “Mẹ nhà mày, mày không nghe rõ tao nói gì hả?
Thằng cha của nó trốn rồi, nếu nó không trả được thì tao bắt nó gán nợ, thế thôi!
Mày còn nói nữa thì đừng trách tao đấy0000000000000000000000000000!” Người đàn ông sấn tới giơ tay lên, vẻ như muốn đánh Hạ Linh.
Cô thụt lùi về phía sau rồi muốn xoay người chạy thẳng vào tiệm bánh.
“Con nhỏ này gan gớm!” Sau tiếng cười gằn, anh ta nhào qua, động tác nhanh như chớp, Hạ Linh chưa kịp đóng cửa lại thì một cánh tay cơ bắp cuồn cuộn đã vươn tới và xuyên qua khe hở giữa hai cánh cửa mà túm được vai cô.
“Mày muốn chết à?” Vừa nói, người đàn ông vừa kéo Hạ Linh về phía mình.
Sức lực hai bên nhìn là biết chênh lệch nhiều đến cỡ nào, Hạ Linh lảo đảo suýt chút nữa té ngã, vai trái giống như bị người ta bóp nát vậy.
Cô kêu lên một tiếng, Hoài An đang đứng ở quầy phía sau nướng bánh nghe thấy tiếng động liền vội vàng chạy ra.
Cô bé nhìn thấy một người đàn ông mặt mũi dữ tợn đang vươn tay ra túm lấy tóc của chị chủ thì sợ hãi hét lên: “Ông làm gì đó?
Buông chị Linh ra!” Hạ Linh như là trời sinh thu hút rắc rối, một ngôi sao chổi chuyển thế, không khi nào an ổn!
Mái tóc dài bị người đàn ông túm trong tay, căng hết cả da đầu, dù rất đau nhưng cô không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Ngộ nhỡ ông ta nổi điên, làm hại tới đứa trẻ trong bụng cô thì nguy to!
Hạ Linh bất đắc dĩ phải thỏa hiệp: “Ông buông ra trước, thiếu bao nhiêu tiền tôi sẽ trả!” “Không chịu nói sớm, mẹ nhà chúng mày!” Hai tay Hạ Linh phải giữ chặt phần tóc vì cảm giác như sắp bị người này kéo rách da đầu, sau khi cô được thả ra, Hoài An liền xông qua ôm chầm lấy cô.
“Chị chủ, chị có sao không?
Hu hu…” Cô bé bắt đầu khóc nức nở vì sợ hãi.
Hạ Linh lại hỏi người đàn ông kia: “Cha của Hoài An thiếu ông bao nhiêu tiền?” “Năm trăm triệu.” “Bao nhiêu?” Môi Hạ Linh run run.
Lúc cô mở cửa hàng này còn không tốn tới ba trăm triệu, bởi vì mặt bằng là của ông nội Trần cho cô!
Hoài An cũng bị sốc bởi lời của ông ta, cô bé rốt cuộc cũng hiểu người này đến tìm mình.
Nước mắt tяên mặt Hoài An chảy như mưa, vừa khóc vừa hô: “Ba tôi nói chỉ mượn có năm mươi triệu, sao chú nói là năm trăm?
Chú nói xạo!” “Mượn hơn hai trăm triệu rồi, thuế chấp cả căn nhà của mẹ con mày và mày đấy.” Hạ Linh cảm thấy tên này giống ăn cướp hơn là cho người ta vay tiền lấy lãi: “Cho vay nặng lãi thì cũng không đến mức mượn hai trăm mà phải trả năm trăm chứ?
Ông nói một cái giá nghe hợp lý hơn đi!” “Không cần trả nữa, tao đưa con bé kia đi là được.” Người đàn ông đột nhiên đổi ý vì cho rằng chẳng ai ngu mà trả nợ giúp người lạ, chừng ấy tiền là quá nhiều..\ Hạ Linh dang tay che chắn cho Hoài An, có chút không biết phải làm sao.
Điện thoại rơi dưới đất nhưng cô không dám nhặt, sợ mình vừa động đậy thì ông ta phát điên.
Giờ này là lúc cửa hàng vắng khách nhất, không ổn chút nào cả!
Cô không thể để ông ta đưa Hoài An đi!
Đôi bên đang căng thẳng tột độ thì một tiếng leng keng truyền tới làm họ phải quay đầu nhìn sang.
Hai người đàn ông mặc