Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 67
TRUYỆN AUDIO

Chương 67 — Chương 67

103 chương đã có audio

cánh của cô rồi nhốt cô vào ɭ*ή`g, cho cô cảm nhận được đau khổ!
Trần Đình Vũ rất thông minh, cũng rất hiểu Hạ Linh nặng tình nặng nghĩa.
Tương lai và sự nghiệp của Tần Phong, an nguy của hai mẹ con Hoài An đều nằm trong tay cô!
Mặt Hạ Linh cắt không còn giọt máu nào, cô cứ nghĩ ly hôn rồi là có thể thoát khỏi Trần Đình Vũ, tại sao vẫn rơi vào tình cảnh này!
Hoài An đã ngừng khóc từ bao giờ, chỉ biết ôm chặt lấy cơ thể đang run run của Hạ Linh.
“Cô đang mang thai nên đừng kích động quá, tôi sẽ không ép cô lựa chọn, cứ từ từ mà suy nghĩ.” Không ép?
Anh rõ ràng đang đe dọa những người ở bên cạnh cô, vậy mà dám nói được một câu nực cười như vậy sao?
“Trần Đình Vũ, anh muốn tôi hận anh suốt đời đúng không?” Đôi mắt đen láy của Hạ Linh nhìn thẳng vào anh: “Dây dưa không dứt, yêu rồi lại hận, đến bao giờ mới có thể dừng lại?
Anh muốn gì, nói rõ một lần đi!” Trần Đình Vũ hít sâu một hơi, nói: “Tôi cho cô hai lựa chọn, hoặc là bỏ đứa bé đi rồi trở về bên cạnh tôi.
Hoặc là cứ như vậy, mang theo đứa bé đó về bên cạnh tôi.” Nói nhảm một hồi thì ý của Trần Đình Vũ là muốn cô tiếp tục cuộc hôn nhân vô nghĩa kia!
“Anh nghĩ tôi ngu sao?
Trần Đình Vũ, đừng mơ tưởng nữa!
Anh không cảm thấy mình lố bịch khi yêu cầu vợ cũ về nhà với anh à?” “Tôi đã cho cô cơ hội, cô không biết quý trọng thì đừng trách tôi.” Giọng anh bình tĩnh.
Người đàn ông bỏ lại câu nói này rồi đi mất, Hạ Linh cố gắng đứng thẳng nãy giờ lập tức thấy hai chân mình thoát lực, cô ngồi xuống ghế, bảo Hoài An lấy cho mình cốc nước.
Mọi chuyện vừa xảy ra giống như một cơn ác mộng kinh hoàng đối với Hạ Linh, cô cảm thấy đầu đau như búa bổ, không chịu nổi cú sốc này.
Chẳng rõ vì lý do gì mà Trần Đình Vũ vẫn mãi đeo bám cô, có phải cảm giác trước đây của anh cũng như cô bây giờ không?
Cảm thấy thật phiền não!
“Chị, em xin lỗi…” Hoài An cắn chặt răng, cố nhịn xuống cảm giác áy náy trào dâng trong lòng.
Cha của mình mượn tiền rồi trốn, làm chị chủ vô tội phải gánh thay và chịu uất ức, càng nghĩ Hoài An càng nghẹn ngào.
Hạ Linh khéo léo chuyển chủ đề: “Không phải lỗi của em mà, lạc quan lên một chút.
Bây giờ tên chủ nợ bị bắt rồi thì cảnh sát sẽ vào việc và xử lý nhanh thôi.” Kiên nhẫn an ủi Hoài An một hồi lâu mới có thể khiến cô bé bình tĩnh lại, Hạ Linh vào nhà vệ sinh lấy dụng cụ lau dọn vết máu ở dưới sàn thật sạch rồi cầm điện thoại lên gọi cho Tần Phong.
Cô phải báo trước với Tần Phong một tiếng để hắn biết mà tránh.
Dĩ vãng, con người Trần Đình Vũ không ngang ngược như vậy.
Điện thoại đổ chuông rất lâu nhưng không thấy Tần Phong trả lời, Hạ Linh đi qua đi lại trong cửa hàng rồi lẩm bẩm: “Sao lại lâu vậy chứ?” Trần Đình Vũ vừa rời khỏi nơi này chưa bao lâu, đương nhiên không thể ngay lập tức động vào Tần Phong được!
Hạ Linh đã nghĩ vậy, nhưng cô cố gắng thế nào cũng chỉ nhận về tin báo từ tổng đài.
“Hoài An, em về nhà trước đi nhé, cẩn thận một chút.” Hạ Linh bồn chồn chẳng yên.
“Ngày mai em không cần đến làm, tạm thời ở nhà với mẹ em là được.” “Chị đi đâu vậy?” Hoài An thấy chị chủ mặc áo khoác vào liền nhắc khéo: “Chị chú ý sức khỏe nha.” Vừa


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡