bao lâu, hắn nheo mắt nhìn người con gái đối diện. Nhìn vẻ mặt cô thì chẳng cần phải đoán nữa. Cổ họng Tần Phong nghẹn lại: “Anh ta là chồng cũ của cậu?” “Phải…” Hạ Linh khó khăn đáp. “Hôm qua tôi đi gặp cậu đã bị anh ta theo dõi, cũng không biết chuyện gì xảy ra, ban nãy anh ta phát điên rồi chạy đến chỗ tôi đe dọa.” “Tên khốn đó!” Cho dù là ai thì cũng thật khốn nạn, lại đi uy hiếp một người phụ nữ tay yếu chân mềm như Hạ Linh. “Không phải tôi, anh ta đe dọa đến sự nghiệp của cậu! Cậu phải cẩn thận, bảo đoàn đội chuẩn bị tâm lý, tôi sợ anh ta làm hại cậu!” Hạ Linh khó giấu được vẻ lo lắng. “Chẳng phải hai người đã ly hôn rồi sao? Anh ta làm vậy để làm gì? Trừ phi… anh ta đã phát hiện cậu mang thai?” Gật đầu, Hạ Linh không dám ở lại lâu vì sợ sẽ bị phát hiện, cô nói: “Tóm lại là cậu phải cẩn thận một chút, vừa nãy tôi không gọi được cho cậu nên cứ nghĩ xảy ra chuyện rồi, may mà cậu vẫn ổn. Xin lỗi, là tôi làm cậu bị liên lụy.” Sau khi nghe cô nói hết mọi chuyện, Tần Phong không hề tỏ ra nao núng mà mỉm cười với cô: “Trời rất lạnh, lúc trở về chú ý giữ ấm.” Sự dịu dàng này của hắn khiến trái tim đang đập điên cuồng trong ɭ*ή`g ngực Hạ Linh như được xoa dịu, không còn cảm thấy bất an nữa. Nếu cô không mang thai con của người khác, vậy… có khi cô sẽ thử cho bản thân và Tần Phong một cơ hội để tìm hiểu nhau. Hắn tốt như thế, trước đây cô mù rồi mới mặc kệ hắn mà chạy theo Trần Đình Vũ. Tình yêu, hai chữ này đáng ghét thật. Cô giống như Trần Đình Vũ, lúc có người thật lòng thích mình thì không nhìn thấy, lúc hối hận đã muộn màng. Mấy ngày sau đó, Hạ Linh luôn sống trong sự lo âu. Mỗi sáng tỉnh giấc cô đều mở các trang tin tức ra xem Tần Phong có ổn không, rồi lại gọi điện thoại cho Hoài An hỏi thăm. Trần Đình Vũ giống như chưa từng xuất hiện trước cửa nhà cô, đó chẳng qua chỉ là cơn ác mộng giữa ban ngày. Thứ bảy, Hoài An không đi học nên được nhờ trông coi cửa hàng, còn Hạ Linh thì lén lút ra ngoài. Cô đã hứa với Hạ Liên làm một chuyện, mà chuyện này cũng nằm trong khả năng của cô. Trợ lý và Hạ Liên đã chờ sẵn, vừa nhìn thấy Hạ Linh thì liền lôi hộp trang điểm ra. Hạ Liên nói: “Chương trình này yêu cầu các nữ minh tinh trổ tài nấu nướng nên tôi mới nhờ đến chị, tôi đã nói mình giỏi nhất ở khoản làm bánh, chị cứ phát huy như bình thường là được.” “Biết rồi.” Hạ Linh nhắm mắt lại, trong đầu thì cảm thấy buồn cười. Vì muốn giữ hình tượng nữ minh tinh toàn năng mà Hạ Liên dám hoán đổi thân phận với cô, đúng là gan to bằng trời. Sau này, rồi sẽ có người phát hiện ra chỗ không đúng, sẽ biết bản thân đã bị thần tượng chơi cho một vố mà thôi. Dù sao cũng không liên quan đến cô, cô khẽ hỏi: “Sao không tự mình tham gia?” “Tôi cũng định vậy, nhưng chị thừa biết tôi không khéo tay như chị mà.” “Nếu cảm thấy không kham được thì đừng nhận.” Hạ Linh nhắc nhở. “Hơn nữa, cô làm vậy chẳng khác nào lừa dối mọi người.” “Show này trả nhiều tiền, nhiều người xem, tôi đương nhiên phải nhận rồi. Về phần bọn fan ngu ngốc đó, họ cũng chỉ yêu vẻ ngoài và sự giả dối của tôi thôi.” Hạ Liên chán ghét ra mặt. “Vậy à?” Hạ Linh âm thầm cảm thấy may mắn