tяên sofa không nhúc nhích, Hạ Linh nỗ lực điều chỉnh hơi thở của bản thân, còn Trần Đình Vũ thì cố gắng kiềm chế chính mình. Không biết qua bao lâu, anh chậm rãi đứng lên rồi bỏ đi. Mang tâm trạng khó chịu trở về phòng, Trần Đình Vũ tìm một bộ đồ khác để thay. Người đàn ông đứng trước gương, đưa tay sờ lên môi mình, nơi đó vẫn còn lưu lại hương thơm của Hạ Linh. Anh cởi hết áo ra ném lên giường, trước ngực lấm tấm vệt đỏ, hơi rát. May mà lúc đó canh cũng không phải nước sôi, qua một hai ngày chắc sẽ khỏi. Tay nhẹ nhàng chạm vào vết thương tяên ngực, trong đầu anh bỗng hiện ra hình ảnh cách đây hai tháng. Trong mắt Hạ Linh khi đó toát ra sự đau lòng, dịu dàng bôi thuốc cho anh. Khi ấy anh bị bỏng, dù cô muốn ly hôn nhưng lại không nhịn được mà quan tâm đến anh! Còn bây giờ, cô thẳng tay hất nước canh nóng vào người anh mà không chút quan tâm, đau xót. Cô cảm thấy ghê tởm khi hôn anh! Hạ Linh không còn là Hạ Linh nữa, trong hai tháng mà một người có thể thay đổi nhiều như vậy sao? Trần Đình Vũ giận không chỗ phát, cau có thay quần áo xong xuống lầu. Thấy đôi dép bông đi trong nhà của Hạ Linh ngay cửa, anh lên tiếng hỏi: “Cô ấy đi rồi à?” Bác giúp việc khúm núm nói: “Cô chủ mới đi mấy phút trước thôi.” “Lần sau không có sự đồng ý của tôi thì đừng cho cô ấy ra ngoài.” “Vâng.” Mới sáng ra hai vợ chồng đã cãi nhau làm bà sợ muốn chết, mãi mới thấy yên tĩnh lại. Hạ Linh đi đến cửa hàng, có hai người phụ nữ đang đứng chờ cô ở đó. Thấy cô tới liền cười chào hỏi, nói chuyện một lát cô mới biết họ đều là thợ làm bánh chuyên nghiệp được Trần Đình Vũ mời tới. Với năng lực của họ, họ hoàn toàn có thể tự mở cửa hàng chứ không cần đi làm thuê. Vậy mà vẫn chấp nhận chạy sang chỗ này nghe một cô gái nhỏ tuổi chưa có kinh nghiệm trong nghề sai bảo, không biết Trần Đình Vũ tốn bao nhiêu tiền rồi? Hạ Linh nghĩ tới người đàn ông kia liền tức không thở nổi. Sau khi để họ vào trong, cô và hai thợ làm bánh bàn một chút về các vấn đề trong cửa hàng. “Đại đa số những loại bánh này đều không có gì đặc biệt, chỉ là lúc làm cần chú ý tăng giảm các loại thành phần cho phù hợp với cửa hàng thôi ạ.” Hạ Linh giới thiệu sơ qua, sau đó nói: “Riêng cheesecake bán chạy nhất thì là công thức riêng cháu tự mày mò, hai bác không cần làm, cách hai ngày cháu sẽ ghé qua chuẩn bị đủ số lượng để bán.” Ngày hôm đó Trần Đình Vũ đến công ty làm việc mà mặt mày u ám, trợ lý lén lút nhìn về phía bờ môi quyến rũ đang chảy máu của ông chủ, có lòng tốt nhắc nhở: “Sếp, môi anh lại chảy máu rồi…” Cũng không biết người nào mà hôn dữ dội thế! Trần Đình Vũ đưa tay lên sờ thử, quả thật vẫn còn chảy máu. Anh dùng khăn giấy thấm sơ qua, nghĩ tới nụ hôn nóng bỏng kia, không hiểu sao tim anh lại đập rất nhanh, có suy nghĩ muốn càng nhiều hơn nữa. Chiều tan học, Hoài An lo lắng chạy ngay đến cửa hàng để tìm Hạ Linh. Cô bé rất sợ chị chủ xảy ra chuyện, lúc thấy khóe môi rướm máu của chị chủ thì đỏ cả mắt mà nói: “Chị bị người đàn ông kia đánh sao ạ?” Trước đây mẹ của Hoài An cũng từng bị tát đến rách cả môi như vậy, đàn ông luôn bạo lực, không có bản lĩnh kiềm chế sự