Chương 84
TRUYỆN AUDIO
201 chương đã có audio
Chương 84 — Chương 84
ràng ban đầu ghen đến phát điên lên, không muốn để cô ở cùng Tần Phong, muốn mang cô về là để nhốt cô lại.
Vậy mà anh không nỡ động vào cô!
Mỗi khi đối mặt với cô, anh lại mềm lòng.
Hai tay đã đặt lên đôi cánh của cô, anh hoàn toàn có thể dùng bẻ gãy nó, để Hạ Linh không thể rời khỏi căn nhà kia dù chỉ một bước.
Nhưng anh chỉ có thể dùng cách uy hiếp!
Cô muốn đi đến cửa hàng anh cũng đồng ý, cô muốn tự do ra ngoài anh cũng chẳng ngăn cản!
… Bộ phim mà Tần Phong và Hạ Liên quay cùng nhau đã xong, cũng bước vào phần hậu kỳ chỉnh sửa.
Tần Phong hỏi quản lý: “Cho tôi mượn điện thoại được không?” “Cậu định gọi cho cô gái kia à?
Thật là, tôi không hiểu cô ta có gì mà cậu mê mẩn đến vậy!” Hắn cũng nhiều lần tự hỏi bản thân, cuối cùng phát hiện ra ngay từ những ngày hắn còn là sinh viên thì hình bóng của Hạ Linh đã in sâu vào trong lòng.
Nếu không phải vì khi đó cô từ chối hắn làm tinh thần hắn sa sút, cảm thấy tự ti trước cô nên không quyết tâm theo đuổi sự nghiệp trước, thì bây giờ… người ở bên cạnh cô đã là hắn rồi.
Hắn đâu thể ngờ năm đó Hạ Linh còn trẻ vậy đã kết hôn, không cho hắn thời gian gì cả.
Hạ Linh thấy số lạ thì có hơi chần chờ, cuối cùng cũng bắt máy.
“Xin chào?” “Hạ Linh, cậu vẫn ổn chứ?
Thời gian này sao tôi không liên lạc được cho cậu vậy?” “A, vẫn khỏe.” Nếu đã quyết định phải rời khỏi nơi này, thì cũng nên cho Tần Phong một câu trả lời.
“Tần Phong, chúng ta không thích hợp đâu…” “Sao lại nhắc chuyện này rồi?” Tần Phong cười khổ.
“Tôi sẽ chờ đến khi cậu chấp nhận tôi.” “Tôi không xứng, thật đó.
Sau này chúng ta đừng gặp nhau nữa, cố gắng theo đuổi ước mơ của mình đi, rồi cậu sẽ phát hiện ra tяên thế giới có rất nhiều rất nhiều cô gái tốt hơn tôi.” Nói ra những lời này như một lời chào tạm biệt, từ nay về sau, cô sẽ không gặp lại Tần Phong nữa.
Hạ Linh mỉm cười tự an ủi chính mình và Tần Phong: “Tôi rất vui vì cậu còn nhớ đến tôi, cảm ơn nhé.” Dứt lời, cô sợ phải đối mặt với Tần Phong nên vội vàng tắt máy.
Giữa đêm, trước cửa hàng bánh Linh Linh xuất hiện một bóng người mặc áo khoác măng tô dài, hắn đội mũ lưỡi trai, đứng ở trước cửa cầm điện thoại gọi cho Hạ Linh.
Người này chính là Tần Phong.
Mặc kệ lời khuyên can của quản lý, hắn vừa tan làm liền xông qua đây, muốn tìm Hạ Linh để nói chuyện cho rõ ràng.
Gió lạnh thổi vào mặt khiến cho hai gò má hắn đỏ ửng lên, hai bàn tay bắt đầu có cảm giác hơi buốt.
Hắn chờ rất lâu, cũng không biết là mất bao lâu, khi mà cả người không còn cảm giác gì nữa, hai mắt bắt đầu xuất hiện hơi nước.
Hắn không thể chấp nhận được chuyện này, kể cả khi hắn đồng ý chịu trách nhiệm cho đứa trẻ thì Hạ Linh cũng không cần hắn!
Tần Phong đứng đực ra tяên vỉa hè, mãi cho đến khi quản lý chạy đến tìm, vừa mắng vừa lôi kéo hắn.
“Cái tên ngốc này!
Tôi không biết là cậu có thể si tình đến vậy đó, nhanh, trở về cho tôi!
Cậu mà bệnh thì fan sẽ khóc thét cho xem, không lo cho bản thân thì phải lo cho fan nữa chứ!” … Sáng hôm ấy, Hạ Linh vừa tỉnh giấc thì nhìn thấy Trần Đình Vũ đang ngồi bên cạnh giường, một tay đặt lên bụng cô.
Ánh mắt dịu dàng của anh làm cô nổi