Chương 86
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 86 — Chương 86
sau không thay đổi bộ mặt vô cảm.
Hạ Linh đã phải chịu đựng sự lạnh nhạt của chồng hai năm mà không lời oán thán, phải đến khi Trần Đình Vũ muốn ly hôn thì cô mới đau lòng buông xuôi.
Còn Trần Đình Vũ, mới qua mấy tháng bị cô đối xử như người vô hình liền phát điên đến nơi rồi!
Bữa cơm nào cô cũng trưng vẻ mặt như xác chết ra làm Trần Đình Vũ ăn không ngon.
Buông đũa xuống, Trần Đình Vũ hít sâu một hơi rồi hỏi: “Ở bên cạnh tôi khiến em thấy khổ sở vậy à?” Hạ Linh bình tĩnh ăn cơm, không thèm nâng mắt mà đáp: “Người khổ sở là anh thì phải?
Không ai bắt anh phải ăn sáng với tôi mỗi ngày như vậy cả, anh thích ăn ở công ty nhất còn gì?” Lời nói của Hạ Linh mang theo ý châm chọc vô cùng rõ ràng, Trần Đình Vũ nghẹn một hơi trong ɭ*ή`g ngực, đưa tay che miệng ho khan một tiếng rồi đứng lên bỏ đi.
Những cuộc đối thoại giữa họ lần nào cũng kết thúc trong không vui.
Thay vì tỏ ra chán nản, mệt mỏi khi bị Trần Đình Vũ giữ lại, Hạ Linh cứ sinh hoạt như thường, trong mắt cô thì không tồn tại người đàn ông ấy.
… Mang thai tháng thứ tư, bụng Hạ Linh bắt đầu to hơn rất nhiều.
Cô đi đứng không tiện như trước, cũng bởi vì là mùa đông nên thường hay bị lạnh chân.
Đêm tối nằm tяên giường, cô thầm nhủ rốt cuộc cũng có thể dùng biện pháp chọc nước ối để xét nghiệm ADN.
Chờ thêm một ngày nữa thôi, khi đó Trần Đình Vũ xác nhận được đứa trẻ thật sự là của anh rồi thì Tần Phong sẽ an toàn, cô cũng yên tâm rời khỏi nơi này.
Hạ Linh nằm nghiêng không xong mà nằm thẳng thì đau lưng, cô bực bội bò dậy.
So với những sản phụ khác thì triệu chứng nôn nghén tяên người cô không nặng lắm, thế nhưng vẫn bị đau lưng và lạnh chân, cũng thường bị chuột rút.
Cửa phòng ngủ mở toang, Trần Đình Vũ cứ cách một lát lại sang kiểm tra phòng Hạ Linh, xem cô có còn ở trong nhà hay không.
Thật kỳ quái, thời gian này anh cứ cảm thấy bồn chồn, vô thức sợ hãi, thậm chí còn nằm mơ cảnh Hạ Linh rời khỏi thế giới của anh.
Đang đứng ở cửa, Trần Đình Vũ thấy cô tỉnh thì quan tâm hỏi: “Khát nước sao?” Anh sợ nửa đêm cô khó chịu nên luôn túc trực như vậy, Hạ Linh cũng biết.
Cô mím mím môi, đưa tay sờ sau lưng rồi lắc đầu:.
“Không phải.” Đã nhiều tuần trôi qua kể từ lúc Hạ Linh yêu cầu xét nghiệm ADN, sáng mai chính là ngày thích hợp.
Bọn họ sẽ đến bệnh viện để kiểm tra tổng quát trước, sau đó sẽ làm xét nghiệm.
Vì chuyện này mà Trần Đình Vũ nôn nao tới mức mất ngủ.
Hạ Linh hơi cong người, một tay ôm bụng.
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, dù không nhìn được mặt của cô nhưng vẫn thấy cô đang khó chịu.
Trần Đình Vũ bước tới gần sau đó dùng tay nhẹ nhàng xoa xoa lưng cô.
“Đau ở đâu?” Giọng anh mang theo sự dịu dàng hiếm thấy, Hạ Linh nhăn nhó không lên tiếng.
“Ở đây à?” Người đàn ông kiên nhẫn giúp cô đấm lưng, động tác trúc trắc, không có chút kinh nghiệm nào.
Trong phòng bật sưởi nên nhiệt độ vừa phải, rất ấm áp, bàn tay anh cách một lớp vải không ngừng di chuyển, xoa xoa giúp cô.
Đây là khoảnh khắc mà Hạ Linh cảm thấy đau lòng nhất.
Cô đã từng mơ ước anh sẽ săn sóc cô như vậy, yêu thương và biến cô thành ngoại lệ trong lòng anh.
Bây giờ đã đạt được rồi nhưng sao cô không hề vui chút nào.
“Đình Vũ,