Chương 10
TRUYỆN AUDIO
83 chương đã có audio
Chương 10 — Chương 10
yêu một người mà bỏ đi tất cả mọi thứ, bây giờ là lúc cô tìm về chính mình rồi.
Hạ Linh trở về phòng chọn quần áo để tối nay mặc, lúc cô bận rộn với đống mỹ phẩm thì Trần Đình Vũ đã tỉnh giấc, chuẩn bị đi làm.
Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng và quần tây âu đen bước vào phòng khách, bình thường tяên bàn sẽ đặt những món ăn còn đang bốc khói, Hạ Linh thì đứng bên cạnh hỏi anh có muốn dùng bữa trước khi đi không.
Lúc đó anh còn cảm thấy phiền, hôm nay không thấy cô, trong lòng có chút không quen.
Trần Đình Vũ đi vào bếp, thử nhìn xem nhưng nơi này cũng trống trơn, còn không có dấu vết nấu ăn.
Có lẽ cô đã nghĩ thông suốt, đã hiểu ý anh rồi?
Vậy thì anh nên vui mới phải, thế mà anh không hề có cảm giác mừng rỡ như anh tưởng.
Trần Đình Vũ vắt áo khoác lên tay trái, tay phải cầm chìa khóa xe bước ra khỏi bếp, bất ngờ nhìn thấy Hạ Linh trang điểm nhẹ nhàng xuất hiện.
Hạ Linh mỉm cười với anh, như thường lệ nói một câu: “Anh đi làm cẩn thận.” “Ừ, em ra ngoài sao?” Trần Đình Vũ không nhịn được mà hỏi.
Biểu hiện của cô không có gì bất thường, nhưng trực giác nói cho anh biết cô khác trước.
Giống như đã hồi phục một chút sức sống, hoặc là do cô trang điểm nên anh mới thấy thế.
“Lâu rồi không tụ tập với bạn bè.” Hạ Linh nhẹ nhàng đáp.
Cô cũng định đi dạo và mua chút trang sức nữa, cô thiếu quá nhiều phụ kiện, dù sao cô là nhân vật chính nên không thể qua loa.
Trần Đình Vũ biết ý Hạ Linh là gì, hôm nay cô sẽ đi ăn uống với bạn cũ nhân dịp sinh nhật.
Anh không hỏi nữa mà rời khỏi nhà trước, Hạ Linh đứng ở trước cửa nhìn anh lái xe ra ngoài, biến mất khỏi tầm mắt của cô.
… Đêm, khách sạn hoàng gia tầng năm.
Tại nhà hàng năm sao nổi tiếng ở thành phố A, Hạ Linh cùng bạn bè nâng ly chúc mừng sinh nhật lần thứ hai mươi ba của cô.
Tяên người cô mặc một bộ váy trắng dài đến đầu gối, dáng người tinh tế, khuôn mặt nhỏ nhắn trang điểm nhẹ nhàng làm nổi bật lên vẻ xinh đẹp thanh thuần.
Hạ Linh vẫn còn rất trẻ, cô đã quá ngu ngốc khi nhốt bản thân trong cái ɭ*ή`g hôn nhân gượng ép kia.
“Trước đây sao cậu đột nhiên nghỉ học giữa chừng vậy chứ?
Với nhan sắc này, nếu cậu chịu xuất đạo thì sẽ làm nên tên tuổi trong giới cho xem.” “Gia đình có chút việc.” Hạ Linh cười nói: “Mọi người đừng nhắc chuyện của tớ nữa, nói về chuyện của mọi người đi.” “À phải, Tần Phong vừa mới nhận được vai chính trong một bộ phim truyền hình có tiềm năng đấy, báo đưa tin nhiều lắm.” Có người trêu: “Hay Hạ Linh cũng đi ứng tuyển vai nữ chính thử xem, mỗi lần nhìn cậu đứng cạnh Tần Phong tớ lại thấy thật là hợp đôi.” Đúng lúc ấy, một giọng nam trầm bỗng nhiên vang lên sau lưng mọi người: “Tôi cũng muốn thử diễn cặp với Hạ Linh nhưng thật tiếc, vị trí kia đã có người cướp mất rồi.” Hạ Linh ngồi đối diện với người đàn ông nọ, hắn đội một cái mũ lưỡi trai màu đen, khẩu trang che kín cả khuôn mặt nhưng vẫn có thể khiến người ta nhìn ra đây là một người rất tuấn tú.
“Tần Phong đến rồi!
Vì là sinh nhật của Hạ Linh nên cậu mới đến đúng không hả?” Đại minh tinh như Tần Phong đi đâu đều sẽ gây sự chú ý, bởi vậy hắn phải cải trang và che kín bản thân.
“Tôi vất vả lắm mới chạy tới được đó.”