Chương 9
TRUYỆN AUDIO
78 chương đã có audio
Chương 9 — Chương 9
khỏe vừa chẳng để làm gì.
Đây không phải lần đầu Hạ Linh nghe thấy những lời này của anh, cô im bặt, mãi cho đến khi Trần Đình Vũ mất kiên nhẫn đi ra đến cửa, cô mới nhẹ nhàng nói: “Em biết rồi, từ nay về sau sẽ không chờ anh nữa.” Những chữ này như mang theo hết thảy dũng khí của Hạ Linh, cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Trần Đình Vũ thì ngược lại, anh khá bất ngờ mà quay đầu nhìn vào trong phòng.
Không biết từ lúc nào Hạ Linh đã đưa lưng về phía anh, mái tóc dài xõa ra che hết nửa bên mặt, anh không thể thấy biểu cảm của cô lúc đó.
Anh tự hỏi, cô không muốn chờ anh trở về vào mỗi tối nữa, hay trong câu nói kia còn mang hàm ý sâu xa nào khác?
====================================================================== Nước mắt theo khóe mi tràn ra ngoài, chảy dài xuống rồi biến mất khi chạm vào gối nằm.
Hạ Linh cắn chặt môi không nói một lời, cuối cùng anh cũng đã nói ra lời ấy rồi, anh muốn ly hôn.
Hạ Linh nằm tяên giường mãi cho đến khi thấy khát nước mới chậm rãi ngồi dậy.
Cô nhìn đồng hồ, đã ba giờ sáng rồi sao?
Hôm nay là sinh nhật của cô.
Những năm trước cô luôn thấp thỏm chờ mong, trong lòng tự hỏi Trần Đình Vũ sẽ tặng quà gì cho cô, dù là một món quà rẻ tiền không đáng giá cũng được, miễn anh nghĩ đến cô, còn nhớ đến cô.
Thế nhưng Trần Đình Vũ chưa từng mua quà, chỉ đưa thẻ ngân hàng bảo cô thích gì thì tự mua.
Hạ Linh cảm thấy rất mệt mỏi.
Hai năm qua ánh sáng hy vọng mỗi lúc một nhạt dần, hiện tại đã hoàn toàn biến mất.
Cả đêm ấy Hạ Linh bị hàng tá suy nghĩ tiêu cực bủa vây lấy, cô không thể nào ngủ nổi.
Sáng hôm sau, Hạ Linh mang đôi mắt thâm đen như gấu trúc đi vào bếp.
Cô theo thói quen định nấu cơm cho Trần Đình Vũ, lúc mở tủ lạnh ra thì đứng đờ đẫn một lát rồi đóng lại.
Những lời Trần Đình Vũ nói đêm qua hiện lên trong đầu cô, anh nói nếu cô không chịu được nữa thì ly hôn nhỉ?
Hạ Linh trở về phòng, mở điện thoại lên rồi nhắn vào nhóm lớp: “Mọi người có thời gian không?
Tối nay là sinh nhật tớ, tớ muốn mời mọi người một bữa cơm.
Xin lỗi vì thông báo quá gấp như vậy.” “Ai đây ai đây?
Hạ nữ thần của tôi!” “Trời ạ, đã lâu lắm rồi không có người nhìn thấy cậu nói chuyện trong nhóm chat đó.” Mọi người nhốn nháo khi Hạ Linh đã lâu không thấy bỗng nhiên xuất hiện, ríu rít chúc mừng sinh nhật cô.
Giữa vô vàn câu chúc ấy, Hạ Linh nhìn chăm chú vào cái tên của một người đàn ông.
Tần Phong: “Chúc mừng sinh nhật.” Quả nhiên, khi Tần Phong vừa gõ bốn chữ này thì những bạn học cũ lại càng ồn ào hơn.
“Má ơi hôm nay là ngày gì vậy, không ngờ đàn anh Tần Phong cũng ngoi lên!
Tuyệt vời!” Năm đó nếu Hạ Linh không bỏ học giữa chừng rồi đi lấy chồng thì tốt biết mấy, cô có thể giống như Tần Phong và em gái, theo đuổi ước mơ của bản thân.
Tần Phong hiện tại đã rất nổi tiếng trong nước, liên tiếp mấy năm đạt giải thưởng lớn, là một đại minh tinh bận rộn đủ thứ việc nên ít khi liên lạc với mọi người.
“Hạ Linh mới nói một câu mà Tần Phong đáp ngay rồi, bình thường muốn tìm cậu ta còn khó hơn lên trời nữa.” Tin nhắn vẫn nhảy như điên, Hạ Linh đọc không kịp.
Cô gửi địa chỉ một nhà hàng, ghi rõ thời gian xong liền tắt máy, đọc nữa sẽ bị đau mắt mất.
Hai năm nay Hạ Linh vì