Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 103
TRUYỆN AUDIO

Chương 103 — Chương 103

279 chương đã có audio

đợi đến khi người ta thi công xong rồi lại tính.
Ai biết, Dương Yến hóng hớt ở đâu được tin tức, chạy sang nhà cô rồi hô: “Linh ơi, chị nghe nói lần này giám đốc của tập đoàn BNN cũng đến, ngày mai còn tổ chức phát quà cho những hộ nghèo ở đây, em muốn đi xem náo nhiệt không?” Bàn tay đang cầm dao của Hạ Linh cứng đờ, ba chữ BNN dội thẳng vào não cô.
“BNN?” Cô run rẩy hỏi lại.
“Ừ, em không biết hả?
Là cái tập đoàn đầu tư tiền xây trường ở chỗ chúng ta đó.” Hạ Linh đang chuẩn bị làm bữa tối, nghe thấy lời này xong liền mất hết tinh thần.
Cô run run buông dao xuống, lòng bàn tay toàn là mồ hôi lạnh.
BNN, Trần Đình vũ!
Thời gian này cô thật sự suýt chút nữa quên mất người đàn ông kia, bởi vì những ngày sống ở đây trôi qua quá yên bình nên cô mất cảnh giác.
Nếu gặp lại anh vào thời điểm này thì có thể nào… không, không đâu, dù sao đã lâu như vậy.
Hạ Linh hít sâu mấy hơi để điều chỉnh cảm xúc, sau đó cầm dao lên tiếp tục cắt rau củ, nói: “Chị đi đi, em không có hứng thú lắm.” “Vậy hả, tiếc quá…” Dương Yến chép miệng.
“Chị nghe nói giám đốc của họ khá là đẹp trai, không biết có bạn gái chưa.” Không nhận ra sự khác thường của Hạ Linh, Dương Yến nói một tràng dài.
Đêm đó, Hạ Linh dỗ cho hai đứa nhỏ đi ngủ xong mới ngồi xuống bên giường, ngẩn người thật lâu.
Nhìn hai cục cưng, trong lòng cô dâng lên cảm giác xót xa.
Bởi vì hôm nay Dương Yến nhắc đến BNN mà cô đột nhiên nhớ tới Trần Đình vũ, không biết anh thế nào rồi, mẹ Trần thì sao?
Tần Phong đã trở thành minh tinh hạng nhất, còn có Hoài An, bây giờ hẳn là cũng đang học đại học, thậm chí sắp tốt nghiệp… Lâu lắm rồi cô chưa tìm hiểu tin tức về họ.
Thời gian này cô chịu khó điệu thấp, không ra ngoài nhiều, chỉ cần không ɖu.ng mặt Trần Đình vũ thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.
====================================================================== Hai đứa nhỏ cực kỳ quấn cô, lúc nào cũng ở bên cạnh đòi ôm, đòi hôn.
Chí Hiên thì không nói chuyện nhiều nhưng vô cùng tự giác, chơi nặn đất sét xong biết tự dọn dẹp vào chỗ cũ, đồ không vứt lung tung, mà ở cùng em gái thì sẽ chủ động nhường em, dỗ dành em.
Nói thật, Hạ Linh có thể gắng gượng đến ngày hôm nay có công rất lớn của Dương Yến và con trai.
Thằng bé ngoan như vậy, cô hận không thể cho cả thế giới biết cô tự hào ra sao.
Sau khi tặng quà cho các hộ nghèo ở khu phố, vị giám đốc trẻ quay sang nói với trợ lý: “Tôi tìm chỗ uống nước nghỉ trưa, cậu quay về khách sạn mang tài liệu tới cho tôi.” “Vâng.” Mọi người đã tản ra hết, chỉ còn lại lác đác vài cô gái tò mò về vị giám đốc kia nên nán lại.
Dương Yến vẫn luôn nhiệt tình lập tức xông qua, nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai của người đàn ông, chân cũng phát run: “Chào anh, tôi, tôi có một cửa hàng ở gần đây, anh qua đó uống nước sẽ được miễn phí đấy.” “Thật à?” Người đàn ông cười cười.
“Vậy cảm ơn cô nhé.” “Tôi tên Dương Yến, anh tên là gì?” Người đàn ông kia mày rậm mũi cao, tяên mặt là nụ cười tươi, hắn hài hước nói: “Tôi tên Lý Khải.” “Vậy không biết anh có thể cho tôi số điện thoại không?” Dương Yến tủm tỉm cười, dáng vẻ thanh tú còn kèm theo lúm đồng tiền nho nhỏ vô cùng bắt mắt.
Lý Khải biết điều giữ khoảng cách với cô gái bên cạnh, ho khẽ một tiếng: “Tôi


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡