có bạn gái rồi.” Mặc dù thật ra Hoài An vẫn chưa chấp nhận lời tỏ tình của hắn, mặc dù không ai công nhận nhưng vẫn phải luôn tự nhủ rằng hắn là người đã có bạn gái. Tяên mặt Dương Yến hiện rõ sự mất mát, không hiểu vì sao lớn từng này tuổi rồi, người mình nhìn trúng không ai là độc thân cả! Chẳng lẽ bản thân mình… có sở thích đặc biệt vậy hả? Mặc dù tiếc nuối nhưng Dương Yến vẫn đưa Lý Khải đến cửa hàng, gọi người mang nước đến cho hắn rồi ngồi xuống trò chuyện. Nhìn thấy cách bày trí trong tiệm, Lý Khải hơi ngẩn ra một chút, ánh mắt dò xét đảo quanh rồi dừng lại trong những chiếc bánh được trưng bày ở chỗ tủ kính. Là ảo giác sao? Vừa nãy hắn còn nghĩ rằng mình vào nhầm tiệm bánh ngọt Linh Linh. Mà bây giờ cửa tiệm kia nổi tiếng rồi, có ai đó bắt chước phong cách cũng bình thường thôi. Lý Khải đưa tay gõ nhẹ lên mặt bàn, bỗng hỏi: “Chỗ cô có cheesecake không?” Tuy rằng chuyện copy phong cách có thể bỏ qua, nhưng mấy cái bánh ngọt kia làm hắn có cảm giác thật sự quen mắt. “Có chứ, món bán chạy nhất cùng với soda chanh và bưởi mà!” Lý Khải chụp vài bức ảnh gửi cho Hoài An, hỏi: “Em cảm giác quen không? Cửa hàng của em nổi tiếng đến nỗi người ta cũng bắt chước rồi này.” “Chú nói sai rồi, là cửa hàng của chị Linh.” Cô bé vẫn còn ôm hy vọng một ngày nào đó sẽ gặp lại Hạ Linh sao? Qua lâu như vậy, nói không chừng Hạ Linh đã lấy chồng khác, vui vẻ hạnh phúc bên gia đình mới. Nhớ lúc biết tin Hạ Linh rời đi, Hoài An ngồi trong cửa hàng khóc đến sưng cả mắt, tay cầm tờ giấy cam kết, không ngừng trách Trần Đình Vũ và Lý Khải. “Tại mấy người mà chị Linh mới phải đi như vậy, mấy người đều là người xấu.” Thời gian sau đó, dưới sự hỗ trợ của Trần Đình Vũ và Lý Khải, cửa hàng phất lên vô cùng nhanh. Hoài An cũng hoàn hảo phục chế cheesecake vừa mềm vừa mịn mà Hạ Linh từng dạy, vị chua ngọt thấm vào đầu lưỡi, giống như là bông tan ra trong miệng vậy. Lý Khải đưa mắt nhìn tin nhắn của Hoài An, tay thì dùng thìa nhỏ múc một miếng bánh cho vào miệng. Chua chua ngọt ngọt, có chút béo của phô mai chảy, bánh rất mềm mà không có một chút xíu mùi của trứng, kết hợp hoàn hảo! Lý Khải nhíu mày rồi tự nhủ bánh này cũng không phải đặc sắc lắm, ai làm chẳng được, cùng một công thức mà. Chẳng qua hàng nhái này hình như giống quá rồi… Cách đó không xa, Hạ Linh vừa lái chiếc xe ô tô nhỏ hàng secondhand tấp vào lề đường thì trông thấy cửa hàng thấp thoáng bóng dáng một vị khách. Cô đưa tay ra ghế sau xoa xoa đầu Chí Hiên, dặn dò con trai: “Con ngồi trong xe trông em, chờ mẹ năm phút, mẹ vào lấy chút đồ rồi ra ngay.” “Dạ.” Thằng bé cọ cọ đầu vào lòng bàn tay của cô. Ý Vy đưa đôi mắt long lanh nhìn về phía mẹ, nhe răng cười: “Mẹ ơi, con muốn ăn bánh.” “Ừm, lát nữa mẹ sẽ lấy một chút cho con.” Cục cưng của cô rất thích đồ ngọt, bình thường cũng không đòi hỏi gì khác, chỉ thích ăn thôi. Tất nhiên, vì tránh cho Ý Vy bị sâu răng, Hạ Linh thỉnh thoảng mới chiều con bé một lần. Hạ Linh đi vào trong cửa hàng, còn chưa kịp lên tiếng thì cô bỗng giật mình xoay người sang bên cạnh. Sau đó, không chờ Dương Yến phản ứng, cô dùng tốc độ nhanh nhất chạy thẳng ra ngoài. Tại sao Lý Khải lại ở đây chứ? Tên này