tức của Hạ Linh, cuối cùng phát hiện ra chỉ là nhầm lẫn kia đã hủy hoại Trần Đình Vũ bao nhiêu lần rồi chứ? Cách đây một năm, Trần Đình Vũ nhận được tin tức, cứ ngỡ tìm được cô rồi, kết quả lại không phải. Hôm đó Trần Đình Vũ uống rất nhiều rượu, tưởng chừng như không gắng gượng nổi. Mặt ngoài nhìn như Trần Đình Vũ vẫn ổn, kỳ thực anh không ổn chút nào cả! Nội tâm của anh bây giờ yếu ớt như tờ giấy, rất dễ rách. Trần Đình Vũ im lặng một lát sau đó nói: “Tên này, cậu muốn chết à?” “Ây da, cũng không có gì, tôi cảm thấy nhớ cậu thôi mà.” “Được rồi, tôi bận lắm.” Dứt lời, Trần Đình Vũ dập máy. Lý Khải đứng đực ra tяên đường lớn chừng năm phút, sau đó mới quay trở về cửa hàng ban nãy. Nhìn thấy Dương Yến đang định thu dọn cốc nước và cái bánh tяên bàn, hắn hơi kinh ngạc. “Tôi tưởng anh đi rồi chứ.” Dương Yến xấu hổ thu tay về. “Cô Dương, tôi có thể hỏi thăm một chút không?” “Chuyện gì thế?” Dương Yến căng thẳng, đến rồi đây, hy vọng là diễn xuất của mình không quá tệ. “Tiệm bánh này là của cô sao?” “Đúng vậy.” Dương Yến sảng khoái thừa nhận. “Cô… có biết người nào tên Hạ Linh không?” Lý Khả nhìn chằm chằm vào biểu cảm của Dương Yến, sau đó chỉ thấy cô nàng lắc đầu: “Không có.” “Vậy sao…” Toàn bộ hy vọng đều hóa thành bọt sóng, vỡ tan tành. Lý Khải ỉu xìu ngồi xuống ghế, đưa tay xoa xoa trán. Tám phần là hắn vì quá lo lắng cho tình trạng của Trần Đình Vũ nên mới nhìn gà hóa cuốc rồi. Hy vọng cái tên kia đừng có đột nhiên nổi điên, làm ra chuyện dại dột… Cuộc sống của Trần Đình Vũ không có Hạ Linh giống như thế giới mất đi ánh sáng. Anh ăn uống điều độ, nghỉ ngơi rất đúng giờ, ngủ sớm dậy sớm. Sau đó, đi làm rồi về nhà mẹ đẻ, giúp bà dọn dẹp một chút và về phòng. Phần lớn thời gian rảnh rỗi, Trần Đình Vũ thường ngây người. Anh đã bán căn nhà của mình và Hạ Linh rồi trở về ở với cha mẹ, hy vọng cảm giác có người thân bên cạnh sẽ phần nào an ủi tâm hồn anh. Thế nhưng, hình như cũng không khác mấy, anh vẫn buồn lòng, vẫn nhớ đến cô gái mà anh yêu và tưởng tượng ra hình dáng của hai đứa nhỏ. Có thể là hai bé trai, hoặc hai bé gái, mà cũng có thể là một trai một gái. Lúc đó siêu âm chưa biết rõ giới tính của cặp sinh đôi ấy… … Đêm xuống, nhiệt độ hạ thấp, Dương Yến tắm xong thì đi sang phòng của Hạ Linh. Hai người ngồi đối diện nhau, mặt đối mặt, Hạ Linh cụp mi mắt: “Xin lỗi, em không nên giấu chị, em thật sự xin lỗi.” “Ai cũng có một bí mật sâu kín mà, không sao đâu.” Nhìn ra được, Hạ Linh chắc chắn có uẩn khúc với chồng cũ nên mới ôm con chạy đi như vậy. Hạ Linh chậm rãi nói: “Cũng không phải chuyện to tát gì, chỉ là một cuộc hôn nhân cưỡng cầu, một tình yêu gượng ép không có kết quả. Em thấy mệt mỏi thôi…” Mặc dù Hạ Linh không kể lể nhiều, chỉ nói thoáng qua mấy câu nhưng ánh mắt cô lúc này chứa đựng rất nhiều cảm xúc phức tạp, hỗn loạn. Dương Yến dang tay ra, cho Hạ Linh một cái ôm thật chặt: “Em cực khổ rồi.” Một thân một mình đến nơi xa lạ, có những hôm Hạ Linh đã phải thức trắng để dỗ hai đứa nhỏ vì chúng khóc òa giữa đêm, sáng ra còn phải vật lộn với cuộc sống. Cô tìm tòi pha chế các loại nước uống phù hợp với khẩu vị