Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 109
TRUYỆN AUDIO

Chương 109 — Chương 109

279 chương đã có audio

với người bên cạnh, dáng vẻ cao lớn ɖϊnh đạc không khác trước kia là mấy, vẫn rất xa cách.
Hạ Linh thở ra một hơi, quay đầu hòa vào dòng người đông đúc, tay trái giữ chặt Chí Hiên, tay phải nắm lấy Ý Vy.
Anh có cuộc sống của anh, cô có cuộc sống của cô.
Cũng vào lúc đó, Trần Đình Vũ như cảm ứng được cái gì mà đưa mắt nhìn sang đường.
Lý Khải hỏi: “Nhìn gì vậy?” “Không có gì.” Giờ cao điểm người đến rồi đi, Trần Đình Vũ cũng không biết bởi vì nghiêng đầu chậm một giây thôi mà đã lần nữa bỏ lỡ Hạ Linh.
====================================================================== Thời tiết buổi sáng mát mẻ, thành phố P lại thuộc đô thị chưa khai phá hết, cây cối trong khu vực vô cùng xanh tốt, không khí rất dễ chịu.
Ít nhất, so với thành phố A phát triển vượt bậc, đầy các loại nhà cao tầng và khói bụi xe cộ thì tốt hơn không biết bao nhiêu lần.
Trần Đình Vũ lần đầu tiên đến nơi này, chủ yếu là vì vấn đề tham nhũng nghiêm trọng của cấp dưới nhưng cảm thấy rất thích.
Bởi vì sơ suất, Lý Khải tự giác nhận lỗi: “Tôi không nên tin tưởng ông ta quá, đây đã là lần thứ ba ông ta lén cắt xén tiền rồi, sau khi giải quyết xong chắc tôi phải chạy đến mấy nơi khác kiểm tra lại…” “Ừ, không sao.” Trần Đình Vũ không để ý lắm.
“Cậu định ở lại đây mấy ngày?” “Chờ lắp đặt thiết bị cho các phòng học xong sẽ đi.” Dù sao đã lâu rồi không đến một nơi xa xôi như vậy, ở lại tìm hiểu thêm chút tình hình cũng tốt, tiện cho sự phát triển sau này.
Tự mình thể nghiệm vẫn hơn ngồi một chỗ, cầm mấy tờ giấy trắng, đọc mớ báo cáo đầy ắp chữ là chuyện vô cùng nhạt nhẽo.
Theo sự xuất hiện của tập đoàn BNN, số người dân đổ về thành phố P ngày càng nhiều và đông đúc, xung quanh nhà của Hạ Linh cũng trở nên nhộn nhịp.
Cô không biết nên vui hay buồn, cô ngại chạm mặt Trần Đình Vũ, nhưng nhờ có anh ta mà doanh thu chắc chắn sẽ tăng cao trong vài tháng tới.
Hạ Linh bất giác nhìn con trai, mới gần ba tuổi thôi đã trổ mã, có nét giống với Trần Đình Vũ rồi.
Thằng bé lại còn hờ hững với mọi thứ, mặt mày hậm hực, sao mà càng nhìn càng thấy giống người đàn ông kia.
Ý Vy ngược lại, mặt mũi con bé rất giống cô… Như vậy, chỉ cần một trong hai đứa gặp mặt anh thì sẽ bị nhận ra ngay, hy vọng lúc đó anh không phát điên mà bắt cóc bọn nhỏ.
Nghĩ nghĩ, chuyện này cũng làm cô thấy rất đau đầu.
Ngày hôm sau, Dương Yến mang sang hai phần cháo dinh dưỡng, vui vẻ nói: “Chị nghe nói cái này tốt cho mấy đứa nhỏ lắm, ở cuối đường bán đó.” Hạ Linh bình thường sẽ không để con mình ăn mấy thứ lạ lạ như vậy, nếu cô nhớ không nhầm, cửa hàng kia cũng chỉ vừa mở bán hôm qua.
Chỉ là nhìn thấy Dương Yến nhiệt tình quá mức, cô không tiện từ chối.
“Em đừng lo, chị thấy mấy bà hàng xóm nói mua về cho con ăn rồi, không sao đâu.” “Cảm ơn chị nhé.” Hạ Linh gật đầu rồi nhận lấy.
Cô đổ cháo ra bát, đứng trong bếp nếm thử một muỗng, thấy cũng không có gì đặc biệt.
Vị mằn mặn, hình như là xay nhuyễn t̸h̵ιt̸ hoặc cá rồi trộn chung với cháo thôi, cái này lừa gạt người bình thường còn được, cháo dinh dưỡng gì chứ?
Cô nấu ăn nhiều, nếm cái là biết trong này không thêm gì đặc biệt cả.
Họ bán với giá khá chát thì phải?
Hạ Linh mang ra bàn, Dương Yến ngồi sẵn đó và cầm muỗng tяên


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡