tay, đút cho Ý Vy ăn, Chí Hiên ở bên cạnh nếm một muỗng liền nhăn nhăn mày. Thằng bé nhìn về phía mẹ mình, không có nói thẳng ra nhưng ánh mắt giống như đang bảo “không ngon bằng mẹ nấu” vậy. Hạ Linh làm ám hiệu bảo con trai im lặng, sợ Dương Yến nghe thấy sẽ buồn lòng, dù sao chị ấy có ý tốt. Buổi tối hôm đó, Hạ Linh đang ngủ thì bị một ngón tay nhỏ bé chọc vào gò má, cô giật mình mở mắt ra. “Mẹ, con khó chịu.” Ý Vy mếu máo. Hạ Linh vội vàng bật dậy, mở đèn ngủ bên cạnh giường lên: “Sao vậy? Khó chịu ở đâu?” Cục cưng hai mắt ngân ngấn nước nhìn mẹ, nhỏ giọng nói: “Con đau bụng.” Bình thường bụng của Ý Vy cũng rất tốt, ít khi gặp phải tình cảnh này nên Hạ Linh nhìn thấy con gái khóc thì có chút luống cuống. Cô vén chăn định xuống giường, động tác hết sức nhẹ nhàng mà vẫn làm Chí Hiên bên cạnh tỉnh giấc, thằng bé cũng lồm cồm bò dậy. “Mẹ?” Hạ Linh vội vàng trấn an thằng bé: “Con ngủ tiếp đi, lát nữa mẹ sẽ gọi dì Yến sang đây với con nhé?” Cô phải đưa Ý Vy vào bệnh viện, bất kể đau bụng thông thường hay là gì, phòng bệnh hơn chữa bệnh! Mà Chí Hiên ở nơi này, chắc phải để Dương Yến trông giúp, cô sợ nửa đêm rồi đưa cả hai đi cùng sẽ giày vò thằng bé. “Mẹ, con đau.” Ý Vy đã bắt đầu khóc nấc lên, khuôn mặt nhỏ đầy nước mắt khiến cho người ta đau lòng. Chí Hiên nhìn em gái, bỗng duỗi tay ra xoa xoa đầu con bé. Lúc này Hạ Linh đã bật đèn lên tìm chìa khóa xe và ví tiền, còn có mấy thứ cần thiết nhét vội vào trong túi. Vừa gọi điện thoại cho Dương Yến vừa dỗ dành con gái, tiếc là giữa đêm, có gọi thế nào cũng không ai bắt máy. Hạ Linh sốt ruột ôm con gái lên, Chí Hiên mặc đồ ngủ gấu nâu ở bên cạnh lo lắng đứng dậy rồi nói: “Mẹ đi đâu ạ? Con đi với mẹ.” Bây giờ chạy sang gõ cửa nhà Dương Yến cũng kỳ cục, mà Chí Hiên thì dính cô như vậy, Hạ Linh suy nghĩ thật nhanh, tốt nhất nên đưa cả hai theo. Vừa ôm con gái ra cửa, cô vừa nói: “Con lấy áo khoác của em theo nữa nhé.” Chí Hiên còn chưa tỉnh ngủ hẳn, loạng choạng trèo xuống giường rồi kéo tủ tìm áo của Ý Vy, lạch bạch chạy theo mẹ mình. Ba mẹ con Hạ Linh mặc áo ngủ bên trong, bên ngoài chỉ khoác cái áo mỏng, nửa đêm chạy tới bệnh viện. Tяên trán Ý Vy đầy mồ hôi, tяên đường đi còn nôn một lần vào người Hạ Linh. Hai mắt Hạ Linh đỏ bừng như sắp khóc đến nơi, cô thấy con gái đau đớn mà không làm gì được, trong lòng cực kỳ khó chịu. Chí Hiên cũng rất sợ hãi khi nhìn thấy em gái nôn vào người mẹ, mặt mày tái nhợt. Phải mất nửa tiếng sau, Ý Vy mới được đưa vào cấp cứu, bác sĩ khoa nhi nói rằng con bé bị ngộ độc thực phẩm. Mà trước khi ông ấy cho cô biết điều đó, Hạ Linh cũng đoán được phần nào rồi. Đầu tóc Hạ Linh rối bù, cả người cô dính đầy thức ăn và bốc mùi, kể cả khi đã vào nhà vệ sinh rửa qua cũng không tẩy bớt đi được bao nhiêu. Chờ cô trở lại, Chí Hiên đang ngồi tяên ghế nhìn chằm chằm vào cô. Phải vào những lúc khó khăn, Hạ Linh mới biết không có gia đình là chuyện khổ sở cỡ nào. Một mình cô chăm sóc cả hai đứa nhỏ, nói thật, hình như hơi quá sức. Nhưng mà bởi vì con, cô có thể làm tất cả mọi thứ. Hạ