Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 113
TRUYỆN AUDIO

Chương 113 — Chương 113

279 chương đã có audio

thật nhanh, sau đó trước sự ngạc nhiên của Lý Khải, anh vậy mà không có mất bình tĩnh chạy tới gây sự với người đàn ông lạ mặt đang đi cùng Hạ Linh.
Hiếm thấy khi Trần Đình Vũ điều khiển được cảm xúc của bản thân như vậy, dù Hạ Linh đã ở ngay trước mắt.
“Cậu quyết định đúng đó.” Lý Khải tiến tới gần, nhỏ giọng nói.
“Bình tĩnh, dục tốc bất đạt.” “Tôi biết.” Trần Đình Vũ cũng không dám lớn tiếng, ánh mắt lưu luyến không rời khỏi thân ảnh của Hạ Linh dù chỉ một giây.
Cô đã gầy hơn trước, gương mặt trở nên sắc nét, khí chất tяên người đều thay đổi rất nhiều.
Trong lòng anh hiện tại nóng như bị lửa thiêu đốt, đau đớn khó nhịn, nhưng anh biết mình phải kiên trì, không được làm bậy.
Hạ Linh không biết có người ở phía sau đang nhìn cô chăm chú, Dương Minh Tuấn đưa tay đỡ cô một cách lịch thiệp, sau đó ba người rẽ trái.
Tim Trần Đình Vũ đập chệch mất một nhịp, nhìn tấm biển hướng dẫn treo phía trước, anh trầm mặc thật lâu.
Đó là khoa nhi, vậy thì rất có thể con của bọn họ đã bị bệnh?
Hay cô đã sinh thêm đứa nữa trong khoảng thời gian này vậy?
Không biết, anh không biết gì về cuộc sống mới của cô cả!
“Lý Khải.” Trần Đình Vũ khẽ cất giọng, một tay đưa vào trong túi quần rút điện thoại ra xem giờ rồi nói: “Cậu rành nơi này hơn tôi, giúp tôi tìm hiểu chút được không?” “Tôi là osin của cậu đấy à?” Mí mắt Lý Khải giần giật.
“Không phải, tôi đang nhờ cậu.” Trần Đình Vũ chân thành nhìn hắn.
“Thôi được rồi, tôi biết thể nào cậu cũng sẽ nhờ tôi mà, ai bảo tôi giỏi quá làm chi.” Lý Khải tự an ủi bản thân hai câu rồi nói: “Thế vấn đề tu sửa bệnh viện thì cậu tự đi bàn với giám đốc nhé.” “Ừm.” Thấy Trần Đình Vũ gật đầu, Lý Khải đứng tại chỗ nhìn anh một lúc rồi mới nói: “Giả sử bây giờ Hạ Linh đã tái hôn cùng người đàn ông kia, cậu sẽ bỏ cuộc đúng không?” Kể từ ngày Hạ Linh đi thì Trần Đình Vũ cứ như một ông già khốn khổ đáng thương, bình thường có vô số phụ nữ lượn lờ trước mặt và ra sức dụ dỗ hấp dẫn anh nhưng anh cứ như robot, mặt không biểu cảm, máy móc làm việc, nào có tâm tới họ.
Có lẽ bởi vì trong thâm tâm anh vẫn xem mình là người đàn ông của gia đình, vẫn còn chờ mong sẽ quay về với Hạ Linh nên mới vô thức giữ khoảng cách với phái nữ.
Vậy nếu Hạ Linh đi bước nữa thì sao?
Một người phụ nữ trẻ như Hạ Linh sống ở nơi quê người, nếu một chàng trai tốt bụng, ấm áp đến và giúp cô xoa dịu vết thương lòng lại, rất có khả năng cô sẽ cảm động mà lấy thân báo đáp gì đó.
Nói thật, Trần Đình Vũ không biết nên trả lời thế nào.
Anh hy vọng mọi chuyện sẽ không tệ như vậy… Người đàn ông hơi nhíu mày, cố chấp nói: “Sẽ không đâu, cô ấy sẽ không tái hôn…” “Hết thuốc chữa!” Lý Khải đỡ trán.
“Mặc kệ cậu đấy.” Rất nhanh, tяên hành lang chỉ còn lại Trần Đình Vũ và những bệnh nhân của các phòng khác đi qua đi lại.
Anh nhấc chân, bước thật chậm về phía khoa nhi.
Tiếng ồn dần dần biến mất, đập vào mắt Trần Đình Vũ là khu vực trung tâm ồn ào, mọi người bốc số chờ đến lượt nhưng bệnh viện quá tải nên cáu gắt với nhân viên y tế, mấy đứa nhỏ thì không ngừng khóc la, vô cùng hỗn loạn.
Xuyên qua những âm thanh ồn ào và hình ảnh lộn xộn kia, Trần Đình Vũ thấy được Hạ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡