Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 114
TRUYỆN AUDIO

Chương 114 — Chương 114

194 chương đã có audio

Linh đang đi vào một phòng riêng.
Trần Đình Vũ đến gần nơi đó, từ cửa sổ bằng kính nhỏ lén lút nhìn vào trong.
Trái tim anh đập dồn dập khi nhìn thấy một bé trai đang quay mặt về phía mình, nó thật sự rất giống anh lúc nhỏ!
Không nghi ngờ gì nữa, thằng bé là con anh!
Còn có bé gái đang ở tяên giường bệnh được Hạ Linh dỗ dành, đó có lẽ cũng là con anh!
Hai đứa bị làm sao vậy?
Chẳng lẽ cũng ngộ độc thực phẩm?
Nhưng nhìn kỹ, dường như chỉ có bé gái bệnh, trạng thái không được ổn cho lắm.
Trần Đình Vũ phải cố gắng kìm chế mới không trực tiếp đẩy cửa xông vào, anh hồi hộp nhìn xem, hai mắt dần dần cay xót.
Là một người đàn ông, anh vốn dĩ không nên yếu lòng như vậy, nhưng nhìn thấy vợ con sau bao ngày xa cách, anh thật sự rất khó kiểm soát tình cảm của mình.
Hạ Linh giúp con gái lau người, sau đó lấy từ trong túi ra một bộ quần áo rồi nói: “Chị Yến ở đây chờ em chút, em vào nhà vệ sinh thay đồ đã.” “Ừ, em đi đi.” Dương Yến gật đầu, tiến tới chỗ Ý Vy.
Thấy dì Yến tới, cục cưng giơ hai tay ra đòi ôm.
Cả một đêm nôn lên nôn xuống, con bé lúc này cực kỳ yếu ớt, mềm nhũn tựa vào lòng Dương Yến làm nũng.
Hạ Linh mím mím môi, cầm túi nhỏ đi ra ngoài.
Hôm qua con gái nôn hết lên người cô, bộ đồ ngủ tяên thân lúc này bốc mùi rồi, cô cần chỉnh trang lại trước.
Khoảnh khắc cửa mở ra, Hạ Linh cảm giác được có một bóng người vội vã rời đi.
Cô đưa mắt quan sát, chừng hai phút sau đó mới nhíu mày xoay người sang chỗ khác.
Suýt chút nữa Trần Đình Vũ đã bị phát hiện, anh ngồi xổm sau máy bán nước tự động, thở cũng không dám thở mạnh.
Anh không hiểu, tại sao anh phải trốn?
Trần Đình Vũ lén lút nghiêng đầu ra nhìn, bỗng nhiên nhìn thấy phiên bản nhỏ của anh đứng ở trước cửa, xoay qua xoay lại như tìm kiếm gì đó.
Cục bông nhỏ Chí Hiên vẫn còn đang ngái ngủ, thằng bé định đi theo mẹ nhưng không biết đường.
Dương Minh Tuấn đẩy cửa ra, vẫn cảm thấy không yên tâm lắm khi để Chí Hiên đi một mình.
Hắn nói: “Để chú dẫn còn đi vệ sinh nhé?” “Con muốn mẹ.” Chí Hiên lắc đầu không chịu.
“Mẹ đi thay đồ rồi, con chờ chút.” Dương Minh Tuấn cũng đâu thể vào nhà vệ sinh nữ, hắn có chút ngại ngùng nói: “Hay con vào trong chờ đi.” Chí Hiên duỗi tay chỉ về phía ghế nhựa ở khu vực chờ, cách chỗ nhóc con đứng tầm ba mét mà nói: “Con ngồi ở đó chờ mẹ.” “Ừ, được rồi.” Dương Minh Tuấn đưa Chí Hiên ra đó, dặn dò thằng bé vài câu rồi mới quay vào trong phòng bệnh.
Chí Hiên mới đặt mông ngồi xuống chưa lâu, một bóng đen cao lớn đã phủ lên đầu thằng bé.
Giọng Trần Đình Vũ run rẩy kích động: “Nhóc, cháu tên là gì?” Thằng bé ngẩng đầu lên, hai mắt vẫn còn khẽ híp, chú này là ai?
Chí Hiên buồn ngủ, không muốn nói chuyện, mẹ cũng bảo không được nói chuyện với người lạ!
====================================================================== Đầu nhỏ của Chí Hiên gật gù, mặt tròn tròn bầu bĩnh, biểu cảm quạu quọ có vẻ khó gần nhưng lại làm trái tim Trần Đình Vũ tan chảy, giống như biến thành một vũng nước ấm.
Có lẽ Hạ Linh sẽ không bao giờ muốn thừa nhận điều này, nhưng con trai của họ thật sự rất giống anh.
Trần Đình Vũ nửa quỳ xuống trước người của Chí Hiên, đưa tay ra muốn xoa đầu thằng bé, động tác rất chậm.
Anh sợ bị từ chối, kết quả


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡