là bị từ chối thật. Chí Hiên sợ hãi mở to mắt: “Cháu la lên đó!” Từ nhỏ Chí Hiên đã rất thông minh, cũng rất nghe lời, Hạ Linh không ít lần dặn dò rằng hễ có người lạ đến gần và chạm vào người mình thì phải hét lên thật to! Trần Đình Vũ không nghĩ tới thằng bé sẽ phản ứng như vậy, vội vàng nói: “Chú là người quen của mẹ cháu, đừng sợ.” Trong ký ức của Chí Hiên chưa bao giờ xuất hiện hình ảnh của chú cao lớn này, thằng bé ôm chặt cái ghế ngồi, nghĩ là làm vậy sẽ không bị bắt cóc. Trần Đình Vũ dở khóc dở cười, chủ động lùi về sau một chút, đôi mắt sắc bén của anh bỗng trở nên dịu dàng và nhu hòa, giọng nói từ tính mang theo chút dỗ dành: “Cháu tên gì?” Cũng không rõ là vì lý do gì, vào khoảnh khắc nhìn thấy nụ cười mỉm nhẹ nhàng của Trần Đình Vũ, Chí Hiên lại bất giác đáp: “Chí Hiên ạ.” Chí Hiên? Trong đầu Trần Đình Vũ thoáng hiện qua khung cảnh trước đây, có lẽ là lần thứ ba hay thứ tư gì đó anh đưa Hạ Linh về nhà, ông nội từng cười trêu bọn họ về chuyện con cái, muốn đặt tên bé trai là Chí Hiên… “Em gái của cháu tên Ý Vy đúng không?” Trần Đình Vũ hỏi. “Sao chú biết ạ?” Thằng bé nghiêng nghiêng đầu, khó giấu được sự tò mò nơi đáy mắt. Trần Đình Vũ rất muốn nói chuyện nhiều hơn với con trai nhưng sợ Hạ Linh trở lại nhìn thấy, sau đó, chắc cô sẽ nổi trận lôi đình, tìm cách đẩy anh đi thật xa khỏi thế giới của ba mẹ con họ. “Vì chú là bạn của mẹ cháu mà.” Trần Đình Vũ khẽ nói rồi đứng lên, sau đó rời khỏi khu vực chờ thật nhanh. Thời điểm Hạ Linh thay xong quần áo trở lại, Chí Hiên đang rướn cổ nhìn về phía nào đó, cô đưa mắt nhìn theo thì không thấy có thứ gì hay người nào. “Con đang nhìn gì thế?” Nghe giọng mẹ, Chí Hiên quay đầu, hai chân ngắn trượt xuống khỏi ghế và lạch bạch chạy tới ôm lấy mẹ. “Có một chú nói là bạn của mẹ ạ.” Hạ Linh ngay tức khắc phản ứng lại mà ôm con trai lên, kiểm tra khắp người thằng bé một lượt. Bạn? Cô làm gì có bạn ở nơi này cơ chứ? Ngoại trừ Dương Minh Tuấn và Dương Yến ra, cô không tin tưởng người nào, càng không muốn tiếp xúc với bọn họ. Cho nên, người vừa nãy xuất hiện là ai? “Ông chú đó trông thế nào? Đã nói gì với con rồi hả?” “Dạ, chú cao lắm.” Chí Hiên không còn từ gì để diễn tả, đưa tay gãi đầu. “Chú mặc đồ đen.” Mấy câu trả lời này khiến Hạ Linh càng mơ hồ hơn, phải rồi, con trai cô mới gần ba tuổi thôi thì biết gì chứ! “Chú có động vào người con không?” Chí Hiên mờ mịt lắc đầu, vươn tay ra ôm lấy cổ của mẹ. Ngửi được mùi hương quen thuộc, thằng bé nhanh chóng thả lỏng. Trái tim Hạ Linh đập nhanh và dồn dập, cô rất sợ có người đánh chủ ý lên hai cục cưng bé nhỏ của cô. Nhưng mà nghĩ lại Dương Minh Tuấn nổi danh ở khu vực này, mọi người đều biết mối quan hệ của cô với nhà họ Dương rất tốt, chắc sẽ không ai điên khùng mà động vào con cô đâu. Hơn nữa bây giờ bệnh viện nhận rất nhiều bệnh nhân trúng thực, hẳn là vô tình gặp được hàng xóm nào đó rồi. Tự trấn an bản thân xong, Hạ Linh bế con trai vào phòng khám. Dương Minh Tuấn và Dương Yến đã mang bữa sáng tới, Hạ Linh ngồi xuống, để con trai ngồi lên đùi mình rồi hỏi: “Anh Tuấn, ban nãy anh có nhìn thấy