người lạ mặt nào bên ngoài không? Có ông chú nào đó bắt chuyện với Chí Hiên.” “Ai cơ?” Dương Minh Tuấn nhíu mày: “Không thấy, là do tôi sơ suất. Để tôi ra ngoài xem sao.” Trong lòng Dương Minh Tuấn có chút áy náy, muốn đứng lên, bắp tay màu đồng khỏe mạnh lại bị bàn tay mềm mại của Hạ Linh nắm lấy. Cô nói: “A, thôi, chắc là hàng xóm nào đó nhìn thấy Chí Hiên. Anh ăn sáng trước đi, lát nữa hình như anh còn phải đi làm mà.” Dương Yến chớp đôi mắt hiếu kỳ nhìn cảnh này, cảm giác bản thân có chút… dư thừa! Ây, em trai bao giờ mới chịu tiến bước đây, cứ như vậy, chờ đến khi Chí Hiên lớn lên và có bạn gái chắc em trai ngu ngốc vẫn chưa dám tỏ tình. Ba người cũng không nghĩ nhiều, bắt đầu dùng bữa rồi bàn về chuyện ngộ độc thực phẩm lần này. Khá nghiêm trọng, hẳn là cái xe cháo dinh dưỡng kia sẽ bị xử lý sớm để tránh tình trạng tương tự xảy ra. Không biết họ đã đăng ký kinh doanh chưa, hay chỉ là bộc phát ý tưởng rồi mở bán như vậy. Lát sau, Dương Minh Tuấn rời đi trước, Dương Yến định ở lại nhưng chưa gì đã nhận được điện thoại từ cửa hàng. Cuối cùng, trong phòng bệnh thoang thoảng mùi thuốc sát trùng chỉ còn lại ba mẹ con Hạ Linh. Ý Vy bây giờ rất yếu, con bé vẫn đang được truyền dịch sau nửa ngày vật lộn với cơn đau. Cục cưng nghiêng người nằm tяên giường bệnh, ngủ thật ngoan. Hạ Linh đưa tay vuốt đầu nhỏ của con gái, Chí Hiên ngồi tяên đùi cô bỗng dang tay ra ôm cô, hai mắt long lanh quan sát cô thật lâu rồi mới nói: “Mẹ đừng buồn.” Ba chữ đơn giản lại làm nội tâm yếu mềm của Hạ Linh như bị hòa tan, cả hai đứa nhỏ chính là chỗ dựa tinh thần lớn nhất của cô. Không có gì không vượt qua được, một chút khó khăn trong cuộc sống thôi mà. … Tầm chiều, không hiểu sao y tá lại đến chỗ Hạ Linh và đưa ra lời đề nghị: “Cô Hạ, cô có muốn chuyển bé Vy đến phòng VIP không? Ở chỗ đó có phòng nghỉ cho cô và bé trai đấy ạ, môi trường xung quanh cũng tốt hơn hẳn, sẽ giúp bé mau khỏe hơn.” “Tôi không có thẻ VIP…” Hạ Linh còn chưa nói xong, y tá đã mỉm cười: “Vì vài lý do khó nói, trong ba ngày tới chúng tôi sẽ tận lực chăm sóc những bé bị ảnh hưởng bởi vấn đề ngộ độc thực phẩm lần này. Cô Hạ được ưu tiên nên không cần lo về chuyện thẻ VIP. Tôi đã làm xong thủ tục rồi, chỉ cần cô gật đầu thôi.” Thủ tục cũng làm xong cả rồi mới đến đây hỏi ý cô? Hạ Linh nhíu mày, trực giác nói cho cô biết có chuyện gì đó mờ ám, nhưng lại không thể nghĩ ra được. Ban đầu Hạ Linh cũng định đưa hai cục cưng vào phòng VIP, nhưng một số bệnh viện tư bắt buộc phải có thẻ VIP mới đăng ký phòng cao cấp, hôm nay lạ thật. Nhìn Chí Hiên nửa tựa vào ɭ*ή`g ngực của mình, Hạ Linh bỏ qua những nghi ngờ trong đầu, đồng ý chuyển phòng. … “Làm vậy có lộ liễu quá không?” Lý Khải nghiêng khuôn mặt tuấn tú sang nhìn Trần Đình Vũ, chân mày bên phải nhếch lên. “Quan trọng là sức khỏe của hai đứa nhỏ, cô ấy sẽ không từ chối đâu.” Trong phòng nghỉ rộng rãi, Trần Đình Vũ ngồi tяên sofa lật mở hồ sơ, xem kỹ mớ thông tin ít ỏi mà Lý Khải mang về, càng xem, sự u ám tяên người anh ngày càng đậm. Mối quan hệ của Hạ Linh và Dương Minh Tuấn tốt hơn anh nghĩ. Hạ Linh và Dương Minh