Tuấn thường xuyên ra ngoài vào cuối tuần cùng hai đứa trẻ còn chưa nói, bởi vì hai nhà chỉ cách chừng vài chục bước chân nên đại đa số thời gian hai bên đều ăn cơm cùng nhau. Nghĩa là, Dương Minh Tuấn sẽ ra vào nhà của Hạ Linh rất thường xuyên! Trần Đình Vũ siết chặt thông tin kia, nhìn khuôn mặt ngày càng âm trầm, đáng sợ của anh, Lý Khải không thể không nói một câu: “Ít ra thì cô ấy chưa tái hôn với tên cảnh sát ấy.” Lời này chẳng khác gì muốn vuốt lông mèo lúc nó tức giận, không khí trong phòng càng thêm ngột ngạt. Trần Đình Vũ hỏi: “Bây giờ chưa tái hôn, sau này thì sao?” “Tôi không biết chắc, cậu đoán xem?” Cái tính hay nói đểu của Lý Khải vẫn giống trước như đúc, mỗi lần đều như muốn tát vào mặt Trần Đình Vũ. Hít sâu mấy hơi, Trần Đình Vũ miễn cưỡng đè xuống sự tức giận đang dâng lên, đặt tệp hồ sơ sang bên cạnh rồi dùng điện thoại lên đó rồi nói: “Không muốn đoán. Hạ Linh đưa Ý Vy vào phòng VIP chưa?” “Rồi, cậu liệu sự như thần vậy.” “Nói nhảm.” Đổi lại là bất kỳ người phụ nữ nào thì cũng sẽ muốn điều tốt nhất cho con mình, không có lý do gì Hạ Linh lại từ chối lời đề nghị đầy thiện chí của y tá cả. Việc duy nhất mà Trần Đình Vũ làm được cho mẹ con Hạ Linh vào lúc này chỉ có như vậy, anh không thể nhúng tay quá sâu, chậm rãi tìm cách tiếp cận hai đứa nhỏ mới là sáng kiến. Trong tiềm thức của chúng, anh vẫn chỉ là một ông chú xa lạ, đột nhiên đến gần thì sẽ dọa chúng. Lý Khải thấy Trần Đình Vũ trầm tư suy nghĩ, trong lòng hắn cũng thấy hồi hộp: “Cậu không lo Hạ Linh đã yêu người đàn ông kia sao?” “Không.” Ít nhất cho tới bây giờ thì Hạ Linh chưa yêu Dương Minh Tuấn, Trần Đình Vũ có thể chắc chắn một điều này. “Tự tin thế à?” Lý Khải kinh ngạc, phải biết Hạ Linh mất tích cũng ba năm hơn rồi, mà thời gian dài ở cạnh một người đàn ông đối tốt với mình, trong lúc yếu lòng và khó khăn nhất, chẳng lẽ Trần Đình Vũ không sợ cô ấy rung động sao? Trần Đình Vũ lấy đâu ra tự tin, anh chỉ tỉ mỉ quan sát một chút rồi phát hiện ra vẫn có khoảng cách giữa giữa Hạ Linh và Dương Minh Tuấn mà thôi. Đến giờ Chí Hiên vẫn gọi Dương Minh Tuấn là “chú” mà không phải “cha”, Hạ Linh cũng không thể hiện tình cảm đặc biệt gì với hắn ta, anh vẫn còn cơ hội! … Phòng bệnh VIP không có thuốc nồng như phòng thường, không gian rộng rãi và rất thoáng mát. Hạ Linh liếc mắt nhìn qua, nơi này có hai giường nằm, một bàn ăn gập, máy lạnh, tivi và tủ lạnh mini cũng có, trông như đang ở nhà vậy. Nghe nói bệnh viện nơi này là bệnh viện tư, quy mô cũng không lớn nên chỉ xây năm phòng VIP. Cô tự hỏi tại sao cô được ở chỗ tốt thế này. Hạ Linh dỗ Chí Hiên ngủ xong liền đi đến bên cửa sổ khép cửa lại, gió luồn qua khe hở thổi tung những sợi tóc có chút rối của cô, tяên khuôn mặt cô hiện ra sự mờ mịt và một chút ái ngại. Khi bình tĩnh lại, Hạ Linh bắt đầu nhận ra điều khác thường, sau đó cô nhíu mày lẩm bẩm: “Lẽ nào là Trần Đình Vũ?” Bởi vì chuyện của công ty mà đến giờ anh vẫn lưu lại thành phố P, có thể trong lúc vô tình, anh đã nhìn thấy sự chật vật của cô, muốn giúp đỡ cô? Không nghĩ tới bọn họ sẽ gặp nhau ngay thời điểm cô khó khăn như thế. Cõi