Chương 119
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 119 — Chương 119
Vũ - cha ruột của Ý Vy.” Trước đây Dương Yến từng gặp Lý Khải và khen hắn đẹp trai khí chất, còn định tán tỉnh hắn nữa nên ấn tượng rất sâu, không thể quên được khuôn mặt tuấn tú của hắn.
Biết hắn có liên quan đến chồng cũ của Hạ Linh, Dương Yến lo lắng muốn chết rồi, không nghĩ tới… Dương Yến nghệt mặt ra, cô nàng đưa mắt nhìn về phía Trần Đình Vũ, trong lòng càng lộn xộn và rối bời.
Người đàn ông bên cạnh Lý Khải có thân hình cao lớn, bộ tây trang màu đen thẳng thớm ôm lấy bờ vai rộng cùng đôi chân thon dài, khuôn mặt anh ta góc cạnh rõ ràng, từ đôi mắt phượng đến sống mũi, bờ môi đều hoàn hảo.
Đây là một khuôn mặt ấn tượng, sẽ làm cho người đối diện có cảm giác tim đập nhanh.
Đây là chồng cũ của Hạ Linh?
“Chào cô, tôi là Trần Đình Vũ.” Người đàn ông vươn tay ra, Dương Yến mới lấy lại tinh thần và hỏi: “Anh, anh đến đây làm gì?
Anh định bắt cóc cháu tôi à?” Sự cảnh giác của Dương Yến khiến Trần Đình Vũ cảm thấy ngoài ý muốn, khi anh nhìn về phía sau lưng cô gái kia, cô bé ở tяên giường cũng đang tò mò nhìn anh.
Đôi mắt của Ý Vy to tròn long lanh, khuôn mặt bầu bĩnh mang theo sự mệt mỏi.
Con bé cứ liên tục đảo mắt qua lại giữa anh và Lý Khải, còn có Dương Yến, hình như muốn biết ba người đang nói gì.
Trần Đình Vũ khẽ cười, khuôn mặt vốn lạnh lùng cũng nhiều hơn một phần ôn hòa: “Cô đừng lo, tôi không phải loại người như vậy.” Tin anh mới lạ!
Dương Yến thầm nhớ đến những lời mà Hạ Linh nói, bởi vì anh ta quá cực đoan, lúc nào cũng thiếu sự tin tưởng với người khác nên Hạ Linh mới không chịu nổi nữa.
“Anh tới làm gì?” Dương Yến một lần nữa cảnh giác, người đã lùi về sát giường bệnh.
Trần Đình Vũ khẽ thở dài: “Tôi muốn thăm con gái tôi, chỉ vậy thôi.” “Không được, mời anh đi ra cho, con bé là con gái của Hạ Linh, là cháu của tôi.” Nhân lúc Hạ Linh không ở đây mà xuất hiện, vậy chẳng phải tốt lành gì, chắc chắn có ý xấu!
Dương Yến vẫn rất tỉnh táo mà phân tích tình hình, tay trái vươn ra đặt lên người Ý Vy, tay phải của cô nàng cầm điện thoại, nói: “Mấy người đừng làm bậy, tôi gọi cảnh sát đó!” Thật ra Dương Yến cũng không sợ họ, em trai cô bây giờ là đã thăng chức rồi, ở nơi này vẫn rất có địa vị, bị ức hiếp có thể tìm em ấy hỗ trợ.
Ý Vy không hiểu chuyện gì xảy ra, tay nhỏ bé nắm lấy góc áo của Dương Yến, thấp giọng gọi: “Dì ơi?” “Ngoan ngoan, dì sẽ đuổi mấy người này đi ngay.” Dương Yến xoa tóc con bé rồi quay sang liếc Trần Đình Vũ và Lý Khải: “Con bé đang bệnh, mấy người tới làm phiền như vậy không hay đâu.” Không khí giữa họ căng thẳng hơn bao giờ hết, thậm chí Trần Đình Vũ còn chưa làm gì đã bị đuổi ra ngoài, anh tự hỏi Hạ Linh đã nói những gì, để cho một người xa lạ ghét anh tới mức này?
Trông anh rất đáng sợ, rất giống kẻ bắt cóc sao?
Hàng loạt câu hỏi điên cuồng xuất hiện trong đầu Trần Đình Vũ, Lý Khải phải đứng ra giải thích: “Có lẽ cô hiểu lầm gì rồi, chúng tôi chỉ muốn xem con bé hiện tại ra sao, có ổn không thôi.” “Vậy à?
Con bé rất tốt!” Lý Khải vò đầu bứt tóc, ở đâu ra bà chị già khó tính này thế?
Vốn dĩ Trần Đình Vũ đã rất khổ sở rồi có được không?
Bị vợ cũ chán ghét, bỏ rơi