Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 120
TRUYỆN AUDIO

Chương 120 — Chương 120

103 chương đã có audio

còn chưa tính, có hai đứa con mà chỉ được nhìn chứ không thể ôm chúng, hắn cũng uất ức thay.
Lý Khải bất bình nên có chút lớn tiếng: “Cô có biết ai là người đưa con bé vào phòng bệnh VIP không?
Chúng tôi thật sự chỉ muốn nhìn con bé một chút mà thôi, nếu có ý định đưa con bé đi thì đã làm lâu rồi!” Sững sờ một chút, Dương Yến mở to mắt nhìn về phía Trần Đình Vũ, sau đó bắt đầu e ngại.
Trời đất, cô nàng suýt chút quên Lý Khải là giám đốc chi nhánh của BNN.
Ầm ĩ cả buổi, cuối cùng Dương Yến phải nhượng bộ mà đứng sang bên cạnh.
Lý Khải nói rất có lý, trông Trần Đình Vũ như thế kia thì hẳn là cấp tяên, là sếp lớn, ngốc cũng biết địa vị anh ta thế nào.
Thở ra một hơi, Trần Đình Vũ nói: “Cảm ơn.” Anh đi tới bên cạnh giường bệnh, chậm rãi rút từ trong túi áo vest ra một con gấu bông nhỏ cỡ nắm tay rồi đặt vào lòng bàn tay của Ý Vy.
“Tặng cho cháu.” Ý Vy không phản ứng với anh mà đưa mắt nhìn Dương Yến như hỏi thăm ý kiến, thấy dì gật đầu, con bé mới dám cầm.
“Cháu cảm ơn chú ạ.” Cả hai đứa nhỏ của Hạ Linh dù mới gần ba tuổi mà đã được giáo dục rất tốt, luôn cẩn thận khi tiếp xúc với người lạ, nói chuyện cũng rất ngoan ngoãn lễ phép.
Ý Vy ôm con gấu đặt trước ngực, con bé có vẻ thích quà tặng này nhưng ái ngại người lạ, không dám nhìn về phía Trần Đình Vũ.
So với anh trai thì con bé càng nhút nhát hơn một chút.
“Ý Vy.” Trần Đình Vũ bỗng gọi tên con gái, giọng hơi run rẩy: “Chú xoa đầu cháu được không?” Bé gái mím môi, lại quay đầu hỏi ý Dương Yến.
Nhìn thấy cảnh tượng người đàn ông nỗ lực hết mình để không dọa sợ con gái, Dương Yến có chút cay sống mũi.
Cô nàng sao có thể ngăn cản được chứ, Trần Đình Vũ là cha ruột của Ý Vy, yêu cầu nhỏ nhoi này vẫn nằm trong giới hạn cho phép.
Dương Yến ra hiệu cho Ý Vy yên tâm, còn nói: “Con đừng sợ, là người quen.” Lúc này Ý Vy mới hơi đưa đầu về phía Trần Đình Vũ, bàn tay to ấm áp đặt lên mái tóc mềm mại của cô bé, khẽ xoa một cái.
Giọng Trần Đình Vũ vang lên thật khẽ: “Ngoan lắm.” Rõ ràng anh không chỉ muốn sờ tóc mà còn muốn ôm con bé một cái thật chặt, đây là con gái của anh và Hạ Linh, là đứa nhỏ cô dày công nuôi dưỡng.
Không biết những năm qua bọn họ sống thế nào, trông cũng rất ổn, không có anh vẫn tốt lắm.
Nhưng mà… nếu có anh thì sẽ càng tốt hơn.
Bây giờ Chí Hiên và Ý Nhi vẫn rất nhỏ, chúng sẽ không cảm thấy có nhiều sự khác biệt với bạn bè.
Chờ chúng lớn lên và bắt đầu đi học thì môi trường sẽ thay đổi, rất phức tạp, rất phiền phức.
Bọn trẻ cần một người cha!
Mỗi khi mơ thấy ba mẹ con Hạ Linh, Trần Đình Vũ sẽ hạnh phúc vì có thể phần nào xoa dịu nỗi nhớ trong lòng.
Rồi sẽ lại đau khổ sau mỗi lần giật mình tỉnh giấc, nhận ra hiện thực tàn nhẫn.
Trần Đình Vũ sờ sờ khuôn mặt nhỏ của Ý Vy, ánh mắt vô cùng dịu dàng: “Cháu có thích cái gì không?
Lần sau tới thăm, chú sẽ mua cho cháu.” Nhìn Trần Đình Vũ cẩn thận từng li từng tí giao tiếp với con gái, Lý Khải không kìm được, hắn là đàn ông nhưng cũng thấy mủi lòng.
Bởi vì hắn đã chứng kiến khoảng thời gian đau thương nhất của Trần Đình Vũ!
====================================================================== Đôi mắt to tròn của Ý


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡