Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 121
TRUYỆN AUDIO

Chương 121 — Chương 121

103 chương đã có audio

Vy lấp lánh và trong trẻo như có ánh sáng, tay phải giơ con gấu nhỏ tяên tay lên, giọng nói có phần ngây ngô: “Cháu thích gấu to.” Trần Đình Vũ không nhịn được mà cong khóe môi, phần quà chuẩn bị vội vàng này xem ra hơi nhỏ nên Ý Vy chưa hài lòng lắm.
Lần sau, anh chắc chắn sẽ mua cho con gái anh tất cả những gì mà con bé muốn.
Mới nói chuyện được mấy phút, Dương Yến đã lên tiếng nhắc nhở: “Hai người xác nhận con bé đã khỏe rồi, quà cũng tặng rồi, sao còn ở lại vậy?” “Cô không thể để cha con bọn họ gần nhau thêm một lát à?” Lý Khải nhíu mày, tяên khuôn mặt tuấn tú hiện rõ sự không vui.
“Tôi cũng khó xử lắm chứ, vốn dĩ Hạ Linh không muốn gặp các người…” Mặc dù Dương Yến từng nghe Hạ Linh trải lòng về chuyện với Trần Đình Vũ nhưng không phải cái gì Hạ Linh cũng nói ra.
Có một vài việc không thể giải thích quá cặn kẽ, nếu không, sẽ chạm đến vết thương lòng.
Cho nên sự hiểu biết của Dương Yến về hai người đàn ông trước mắt có giới hạn, sau đó, cứ mù mù mờ mờ để họ tiếp cận Ý Vy.
Năm phút là đủ rồi!
Trần Đình Vũ đã không còn cố chấp và ngang ngạnh giống trước đây, anh chậm rãi đứng lên, lưu luyến nhìn Ý Vy rồi nói: “Bé con, lần sau chúng ta sẽ lại gặp mặt, chú đi nhé.” Anh đến bệnh viện vì công việc, cũng phải giải quyết cho xong rồi mới tính chuyện sau này.
Ý Vy ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Trần Đình Vũ, cũng không biết con bé nghĩ gì.
Sau khi ra ngoài, Trần Đình Vũ đi tìm gặp viện trưởng, đưa ra lời đề nghị hợp tác.
Tập đoàn BNN cũng kinh doanh trang thiết bị y tế, mặc dù không phải trực thuộc công ty con mà Lý Khải nắm giữ, nhưng có Trần Đình Vũ ở đây, mọi chuyện đều dễ nói.
Đoán chừng Hạ Linh sẽ không dễ dàng theo anh trở về nhà, vì vậy anh phải đánh lâu dài, chậm rãi bù đắp cho cô bằng tất cả những gì anh có.
Lý Khải không còn chuyện gì cần làm nên đi ra sân trước gọi điện thoại cho bạn gái tương lai của mình.
Giọng nói lười biếng của Hoài An vang lên mang theo chút mệt mỏi: “Chú gọi có việc sao?” “Anh hơn em có mười tuổi… Sao trước đây gọi là anh, giờ cứ thỉnh thoảng lại gọi là chú vậy?” Lý Khải buồn bực.
“Đang ngủ sao?” “Vì bây giờ chú đã già rồi chứ gì nữa.
Em đang nghiên cứu luận văn.” Hoài An sắp tốt nghiệp đại học ngoại thương, chỉ còn hơn nửa năm nữa thôi là đủ tín chỉ ra trường rồi.
Mấy năm này cô bé nỗ lực không ngừng nghỉ, vừa đi học vừa phát triển cửa hàng của Hạ Linh, lúc nào cũng bận rộn.
Buổi tối ở thành phố P trời có chút lạnh, Lý Khải hít một hơi, đầu óc nhanh chóng thanh tỉnh: “An à, bọn anh tìm được Hạ Linh rồi.” “Sao… Gì cơ?” Hoài An như thể không tin vào tai mình.
“Ở, ở đâu?
Chị ấy vẫn sống tốt chứ?” Trái tim Hoài An đập như điên trong ɭ*ή`g ngực, nếu không phải bây giờ đang giai đoạn quan trọng thì chắc chắn sẽ cuốn gói chạy tới bên cạnh Lý Khải ngay!
Cô nàng siết chặt cây bút tяên tay, khóe mắt ẩm ướt.
“Vẫn tốt, cô ấy có hai đứa nhỏ, một trai một gái đáng yêu lắm.” “Chị ấy…” Hoài An đang định nói gì đó, bỗng nhiên im bặt.
“Anh sẽ cố gắng hết sức để Trần Đình Vũ có thể đưa ba mẹ con cô ấy về, em đừng lo.” “Nhất định, em còn nợ chị ấy tiền, phải tự tay em giao mới được.
Anh có số


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡