Chương 12
TRUYỆN AUDIO
57 chương đã có audio
Chương 12 — Chương 12
xong thì lại bắt đầu chờ từng người từng người một thanh toán.
Anh yêu cầu nhân viên trang trí lại bánh kem theo ý của anh, ghi thêm tên Hạ Linh vào, kết quả lúc mang được bánh ra khỏi đó cũng mất cả tiếng hơn.
Trần Đình Vũ chưa bao giờ tốn thời gian vì một thứ nhỏ nhặt như vậy bao giờ, công việc của anh rất nhiều, rất bận, bình thường cần gì đều bảo trợ lý chuẩn bị trước cả.
Hôm nay, xem như ngoại lệ… Chín giờ hơn, Trần Đình Vũ đặt chân về nhà, xung quanh tối đen như mực, không có một chút ánh sáng nào.
“Hạ Linh?” Anh thử gọi, sau đó phát hiện đôi dép bông đi trong nhà của cô vẫn nằm ở cửa.
Cô chưa về sao?
Trần Đình Vũ mang bánh vào tủ lạnh, cũng không nghĩ gì nhiều mà đi tắm rồi nghỉ ngơi.
Anh vẫn rất bình tĩnh chờ đợi, muốn nói một lời xin lỗi trước khi bọn họ dừng cuộc hôn nhân này lại.
“Sao vẫn chưa về?” Trần Đình Vũ nhíu mày nhìn đồng hồ.
Từng giây từng phút trôi qua, sự kiên nhẫn của anh bị mài mòn.
Trần Đình Vũ trở về phòng rồi đóng sầm cửa lại, không hiểu sao trong lòng lại tức giận.
Ngày hôm ấy, Hạ Linh không về nhà.
Lần đầu tiên sau hai năm kết hôn, Hạ Linh qua đêm ở bên ngoài.
Trước đây Trần Đình Vũ đi công tác thường phải ngủ lại khách sạn, có khi cả tuần còn chẳng có mặt ở nhà, những lúc ấy Hạ Linh vẫn ngoan ngoãn không chạy lung tung.
Cô sợ Trần Đình Vũ bất ngờ trở về không nhìn thấy cô sẽ trách cô là một người vợ không giữ nề nếp, cũng lo rằng anh vất vả rồi đổ bệnh chẳng ai chăm sóc.
Hôm nay Trần Đình Vũ mới hiểu được cảm giác cô đơn trong chính căn nhà của mình.
Sáng sớm, Trần Đình Vũ mở tủ lạnh lấy sữa ra hâm nóng lại rồi đứng ở phòng khách nhìn ra cửa sổ.
Tối qua Hạ Linh ngủ ở đâu chứ?
Anh suy nghĩ linh tinh một lát sau đó cầm lấy điện thoại .
Trần Đình Vũ liên lạc với mẹ ruột của mình, vừa hỏi một câu bà đã tức giận mắng: “Vợ mày đi đâu trong ngày sinh nhật mà mày cũng không biết, thằng nhóc này, mày có trái tim không vậy chứ?
Lẽ ra phải gọi điện thoại cho con bé chứ gọi cho mẹ làm gì?” “...” Trần Đình Vũ không trả lời được.
Bình thường anh luôn tìm cách trốn tránh, chỉ tìm đến những người bên cạnh Hạ Linh thay vì trực tiếp gọi cho cô, nói chuyện với cô, nó giống như một thói quen vậy.
Anh lại gọi cho mẹ vợ, thử hỏi: “Mẹ, tối qua là sinh nhật Hạ Linh, mọi người có đón sinh nhật cùng cô ấy không?” “À?
Mẹ quên mất.
Cả tối gọi điện thoại nói chuyện với Hạ Liên nên chưa kịp chúc mừng sinh nhật Hạ Linh…” Bàn tay cầm điện thoại của Trần Đình Vũ cứng đờ, anh không nghĩ sẽ nghe được lời này.
Nhà họ Hạ luôn yêu thương Hạ Liên hơn vì con bé rất giỏi làm người khác vui vẻ, còn Hạ Linh thì là tuýp người im lặng mà làm, không biết cách nịnh nọt người ta.
Cùng là sinh nhật của con gái, thế nhưng cha mẹ chỉ nhớ đến mỗi em gái, nếu Hạ Linh nghe được thì sẽ đau lòng đến mức nào?
Trần Đình Vũ không khỏi nghĩ, thay vì quan tâm đến Hạ Liên, anh càng muốn biết rốt cuộc Hạ Linh đang ở nơi nào.
Nói vậy thì hôm qua Hạ Linh không đến chỗ mẹ anh, cũng chẳng về nhà mẹ đẻ, cô có thể đi đâu được?
Đi với bạn sao?
Trần Đình Vũ nhíu mày, đang định tắt máy thì mẹ vợ lại nói: “Hạ Liên sắp về rồi, đến lúc đó con