Chương 13
TRUYỆN AUDIO
57 chương đã có audio
Chương 13 — Chương 13
ra sân bay đón con bé nhé?” Cổ họng Trần Đình Vũ khô khốc, anh không nghĩ tới sẽ gặp lại Hạ Liên sớm thế này.
Anh và Hạ Linh còn chưa ly hôn, anh là anh rể của Hạ Liên!
Bốn năm trôi qua trong chớp mắt, anh thậm chí còn không nhớ được giọng nói của Hạ Liên.
Trong đầu anh hiện tại chỉ có hình bóng của Hạ Linh, anh máy móc trả lời: “Vâng.” Nói rồi tắt điện thoại và thay quần áo đến công ty.
Lúc làm việc, trợ lý pha cho anh một ly cà phê rồi đưa qua.
Trần Đình Vũ không tập trung, lúc vươn tay ra lấy cà phê thì cầm hụt, một tiếng “choang” cực lớn vang lên, trợ lý giật nảy mình khi nhìn thấy áo của sếp dính đầy cà phê nóng.
Hắn luống cuống rút khăn giấy ướt ở bên cạnh ra rồi xông tới định lau giúp, lo lắng nói: “Sếp có sao không?” “Không sao.” Trần Đình Vũ nhịn xuống cảm giác đau rát, vừa lau vết bẩn vừa nói với trợ lý: “Lau dọn chỗ này giúp tôi đi.” Phòng làm việc của Trần Đình Vũ vô cùng rộng lớn, đầy đủ tiện nghi, bình thường nếu không về nhà anh có thể ngủ lại đây vì đằng sau là phòng ngủ.
Anh đi về phía đó, rất nhanh đã biến mất trong tầm mắt trợ lý.
Cầm áo sơ mi mới từ trong tủ ra, Trần Đình Vũ tiến vào nhà tắm rồi xả nước lạnh xuống.
Làn da trước ngực anh đỏ ửng, lúc này truyền tới cảm giác đau đớn nhưng không cách nào làm anh tỉnh táo được.
Anh vẫn đang nghĩ đến Hạ Linh!
Chết tiệt!
Bọn họ còn chưa ly hôn, sao một cô gái đã có chồng mà lại ngủ ở bên ngoài, thậm chí còn không thông báo tiếng nào với anh như vậy chứ?
Trần Đình Vũ tức giận thở ra một hơi.
… Ở một khách sạn cách nhà hàng không xa, Hạ Linh cuối cùng cũng tỉnh giấc.
Đầu cô đau như búa bổ, đêm qua vì uống quá nhiều nên cô không dám trở về, chỉ có thể thuê một phòng rồi chui vào nằm.
Hạ Linh nhớ mang máng lúc đó là Tần Phong đưa cô đến đây, hy vọng không bị ai bắt gặp.
Dù gì hắn cũng đang nổi tiếng, dây dưa với một người phụ nữ sẽ dính scandal.
Không nhiều người biết Hạ Linh đã kết hôn.
Hôn lễ năm đó diễn ra chớp nhoáng và chỉ có vài người thân quen mới đến dự, em gái cô cũng đi nước ngoài nên không xuất hiện.
Cuộc hôn nhân của cô và Trần Đình Vũ tẻ nhạt y như lễ cưới khi ấy vậy.
Tяên giường đặt một túi đồ, Hạ Linh kiểm tra sơ qua thì là một bộ váy của nhãn hàng nổi tiếng Chanel, bản giới hạn.
Tấm thiệp có chữ viết ngay ngắn đẹp mắt, cuối thiệp thình lình xuất hiện hai chữ Tần Phong cứng cáp.
====================================================================== Hạ Linh thấy Tần Phong rất giống cô, khi đã trao tặng trái tim cho một người thì sẽ làm tất cả vì người đó, có phải chờ đợi trong vô vọng cũng cam lòng.
Cô mân mê bộ váy màu đỏ rượu tяên tay, khẽ nói: “Tôi không đáng, cũng không xứng với tình cảm chân thành của anh.” Một người phụ nữ đã có chồng, cũng đã mất đi sự trong sạch thì làm sao có thể xứng với người tốt như Tần Phong chứ?
Hạ Linh mang theo cảm xúc phức tạp rời khỏi khách sạn, bắt taxi trở về nhà vào giữa trưa.
Cô hơi đói bụng nên sau khi cất quà của Tần Phong vào phòng thì xuống bếp, định bụng làm chút gì đó ăn qua loa.
Khi mở tủ ra, đập vào mắt cô là một hộp giấy có chữ Paris, vừa nhìn đã biết bánh của Pháp.
Bánh sao?
Hạ Linh ngẩn người rất lâu rồi mới vươn tay cầm lấy thứ