Chương 14
TRUYỆN AUDIO
57 chương đã có audio
Chương 14 — Chương 14
kia, đặt lên bàn xem thử.
Phần tяên của hộp được làm từ nhựa trong suốt nên cô có thể lờ mờ trông thấy chữ chúc mừng sinh nhật.
“Thật hay giả vậy chứ?
Hôm qua anh ấy còn nói… muốn ly hôn…” Những vết thương chằng cảm thấy tяên trái tim cô khó khăn lắm mới khép lại, cô cũng đã quyết định sẽ buông tay rồi kìa mà!
Vì sao lại là lúc này chứ?
Hai mắt Hạ Linh dần dần đỏ lên, cô thật sự không khống chế được cảm xúc của bản thân.
Hóa ra cô yêu Trần Đình Vũ nhiều thế này, nhiều đến nỗi chẳng thể ép bản thân ngừng yêu anh.
Bánh kem, quà tặng từ Tần Phong cũng khiến cô vui vẻ nhưng cảm giác hoàn toàn khác lúc cô nhận được bánh kem từ Trần Đình Vũ.
Bởi vì anh vốn là người cô yêu sâu đậm!
Hạ Linh run rẩy ngồi xuống bàn, đầu óc nhanh chóng quay cuồng.
Nếu không yêu thì đừng cho cô hy vọng, đừng bố thí tình cảm như vậy, xin anh đừng để cô ảo tưởng nữa!
Lúc này là thời điểm quan trọng nhất để chấm dứt chuỗi ngày mù quáng của cô!
Hạ Linh lắc mạnh đầu xua đi toàn bộ suy nghĩ về Trần Đình Vũ, mang bánh kem trả về chỗ cũ rồi lấy hai quả trứng ra, làm cơm chiên mà ăn.
Khoảng một tiếng sau đó, khi Hạ Linh đang tìm hiểu về thủ tục ly hôn thì bên ngoài có tiếng chuông cửa.
Quà tặng mà ông nội và mẹ chồng gửi cho cô đã đến, nghe nói vì chút trục trặc mà bị trễ một chút so với dự định.
Hạ Linh nhận được một cái điện thoại đời mới nhất vừa ra mắt thị trường chưa lâu, còn có vé du lịch hai người đến Đảo Thiên Đường - nơi dành cho các cặp đôi nổi tiếng nhất nước.
Cô cất hai tấm vé vào trong hộp, đặt nó vào góc rồi thử mày mò điện thoại mới, trong lòng vô cùng ấm áp.
Bà ấy quả thật luôn nghĩ cho con dâu, là một người mẹ chồng tốt nhất thế gian!
Tối hôm ấy Trần Đình Vũ về nhà với khuôn mặt nhăn nhó, một phần là vết bỏng trước ngực nặng hơn anh nghĩ, một phần là do đau đầu.
Khi nhìn thấy một bóng người ngồi ở phòng khách, anh có chút bất ngờ.
“Anh về rồi sao?
Em đang chờ anh.” Hạ Linh nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt trong suốt xinh đẹp, cô mặc váy dài màu vàng nhạt, làn da trắng mịn dưới ánh đèn càng thêm lung linh.
Trông giống như thiên sứ không nhiễm một tia bụi trần nào.
“Chờ tôi?” Trần Đình Vũ cởi giày đặt vào tủ, tùy tiện nói: “Không phải bảo em đừng chờ tôi nữa sao?” “Vì em có chuyện quan trọng cần nói.” Trái tim Trần Đình Vũ thịch một tiếng giống như ngừng đập, tới rồi, rốt cuộc cô cũng không chịu nổi nữa sao?
Người đàn ông tuấn tú im lặng đi đến đối diện Hạ Linh, ngồi xuống ghế.
“Đình Vũ, em biết anh không yêu em.” Hạ Linh chậm rãi cất giọng: “Là do em tự lừa dối bản thân, tự cho rằng chỉ cần cố gắng thì có thể khiến anh yêu em.
Anh chắc hẳn đã rất mệt mỏi, em xin lỗi.
Em đã suy nghĩ rất nhiều… ” Cuộc hôn nhân này từ lúc bắt đầu đã sai rồi, cô còn khiến cho sự sai trái ấy kéo dài suốt hai năm, quả thật mù quáng.
Hạ Linh đẩy tờ giấy ly hôn ra trước mặt anh: “Đây là thỏa thuận ly hôn mà em đã viết, em không cần gì cả, dù sao lúc cưới anh em cũng chẳng có gì trong tay.
Chúng ta kết thúc thôi, anh được tự do rồi.” Tất cả mọi thứ trong nhà đều của Trần Đình Vũ, cô sẽ không động đến dù chỉ một chút.
Phản ứng đầu tiên của