Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 15
TRUYỆN AUDIO

Chương 15 — Chương 15

57 chương đã có audio

Trần Đình Vũ nên là vui mừng trước điều này, thứ mà anh chờ đợi trong hai năm ròng rã.
Thế nhưng nhìn Hạ Linh bình tĩnh đẩy tờ đơn kia đến trước mặt anh, anh sững sờ mất một lúc lâu.
Trần Đình Vũ không hề vui chút nào cả, cô không cần gì hết, giống như muốn cắt đứt hết thảy nhân quả giữa họ.
Chết tiệt, trái tim co rút dữ dội như vậy làm gì chứ?
Trần Đình Vũ cảm thấy mình không thở nổi, đột nhiên… anh lại do dự.
Trần Đình Vũ ngồi im như tượng ở trước mặt Hạ Linh, tờ đơn ly hôn nằm tяên bàn hóa thành bức tường vô hình ngăn cách thế giới của bọn họ.
Nội dung của tờ đơn khá đơn giản, không có vấn đề gì cần tòa giải quyết thêm, không phân chia tài sản hay con cái, chỉ cần Trần Đình Vũ ký tên là xong.
Anh không nói chuyện khiến Hạ Linh cảm thấy vô cùng áp lực, cô tự hỏi chẳng lẽ mình làm gì sai rồi sao?
“Tôi cần thời gian suy nghĩ.” “Suy nghĩ?” Hạ Linh khó hiểu: “Nhưng anh đã nói…” “Nói cái gì?” Trần Đình Vũ bỗng nhiên đổi ý như vậy khiến Hạ Linh không kịp phản ứng, cô sững sờ nhìn anh đứng lên rồi đi mất, bỏ lại mình cô trong phòng khách.
Một cơn gió từ cửa sổ thổi vào làm Hạ Linh khẽ rùng mình, chẳng rõ tại sao thái độ kia của Trần Đình Vũ lại làm cô sợ hãi.
Cô đã theo ý anh rồi kia mà, tại sao anh không vui chứ?
Cô chỉ muốn nhanh chóng kết thúc những ngày tháng chán chường này thôi!
Hạ Linh không phải một người mạnh mẽ, để đi tới quyết định ngày hôm nay, cô đã mất rất nhiều thời gian và dũng khí.
Người đàn ông kia phủi sạch hết mọi cố gắng của cô, nỗ lực tiếp cận anh, nỗ lực làm anh vui, bây giờ là nỗ lực rời khỏi anh.
Bất kể cô làm cái gì hình như cũng không thể khiến Trần Đình Vũ hài lòng?
Cảm thấy không cam tâm, Hạ Linh cầm tờ giấy ly hôn đi đến phòng Trần Đình Vũ.
Cô đưa tay đẩy cửa, không ngờ lại nhìn thấy cơ thể nửa trần của anh.
Trần Đình Vũ nhíu mày: “Em không biết gõ cửa sao?” “Xin lỗi, em không cố ý…” Hạ Linh hơi đỏ mặt nhưng cố nhịn không để bản thân mất tự nhiên.
Tяên người Trần Đình Vũ chỉ mặc một cái quần tây đơn giản, áo sơ mi cởi bung để lộ cơ bụng rắn chắc.
Bình thường cuối tuần anh sẽ đi tập gym, sống khá lành mạnh, bởi vậy thân hình đẹp cũng là dễ hiểu.
Hạ Linh bất giác nhớ đến đêm đầu tiên của hai người, cô không muốn nhớ tới nhưng hình ảnh ấy vẫn xuất hiện.
Khi cô xua đi những ký ức xấu hổ đó thì nhận ra trước ngực Trần Đình Vũ đỏ ửng một mảng.
“Anh bị thương sao?” Hạ Linh dè dặt hỏi, quên mất chuyện cần nói trước đó.
Khi cô lo lắng cho mình, Trần Đình Vũ không phát hiện bản thân có chút vui vẻ.
Anh vốn chỉ định cởi áo ra kiểm tra chút, nào ngờ bị cô nhìn thấy.
“Tôi không sao.” Nói rồi cởi hẳn áo ra, thấy anh chuẩn bị đi về phía phòng tắm, Hạ Linh ngăn lại: “Anh chờ chút, em có thuốc trị bỏng, bôi thuốc, dán miếng chống nước rồi hãy đi tắm chứ!” Nếu anh cứ như vậy mà xối nước vào thì ngày mai vết thương càng nặng hơn, cô dứt lời không chờ anh phản ứng mà chạy về phía phòng mình tìm hộp cứu thương.
Đưa tay kéo tủ ra, Hạ Linh mới nhìn thấy tờ đơn ly hôn cô cầm nãy giờ.
Cô lại theo thói quen mà quan tâm người đàn ông ấy, thật là… Hạ Linh đi tới phòng của Trần Đình Vũ, lần


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡