Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 16
TRUYỆN AUDIO

Chương 16 — Chương 16

83 chương đã có audio

này anh không mặc kệ lời cô nữa mà ngồi tяên giường chờ đợi.
Thấy cô thập thò ở cửa quan sát, anh hối thúc: “Nhanh chút.” Cô định đứng đó đến bao giờ chứ?
“Em biết rồi.” Hạ Linh bước vào trong, mở hộp cứu thương rồi lưu loát bôi thuốc cho Trần Đình Vũ, động tác của cô rất nhẹ nhàng, khéo léo, không làm anh đau chút nào.
Bàn tay trắng mịn xinh đẹp di chuyển trước ngực anh, thỉnh thoảng lại chạm một trúng da t̸h̵ιt̸ anh.
Tầm mắt của Trần Đình Vũ di chuyển theo những ngón tay nhỏ nhắn đẹp mắt của Hạ Linh, không nghĩ tới cô dịu dàng đến thế này.
Sau khi xé băng dán trong suốt cẩn thận che đi vết bỏng, Hạ Linh dặn dò anh: “Mặc dù không nặng lắm nhưng vẫn nên cẩn thận, anh đừng chạm vào nhé?” Trần Đình Vũ cảm nhận được sự đau rát đã giảm bớt, thay vào đó là một chút mát lạnh.
Anh ngập ngừng một lát mới nói: “Cảm ơn em.” Nghe được ba chữ này, Hạ Linh bỗng thấy lạ lẫm.
Cô nhớ trước đây khi còn học cấp ba, Trần Đình Vũ từng rất thoải mái với cô, anh cũng sẽ nói cảm ơn, sẽ nói xin lỗi, sẽ đối đãi với cô một cách bình thường.
Cuộc hôn nhân ép buộc này đã phá hủy hết thảy.
Cô thu dọn dụng cụ, đứng lên rồi quay lưng về phía Trần Đình Vũ mà nói: “Anh suy nghĩ xong thì nói với em một tiếng.” Anh biết cô nhắc chuyện ly hôn nhưng lại giả vờ như không nghe thấy gì, không đáp lời mà đi vào nhà tắm.
Hạ Linh trở về phòng mình, lòng bàn tay vẫn còn cảm giác âm ấm khi chạm vào da t̸h̵ιt̸ của Trần Đình Vũ.
Đây là lần đầu tiên anh cho phép cô gần gũi với anh đến vậy, nhưng mà không cần thiết nữa rồi.
Nhanh thôi, bọn họ sẽ mỗi người mỗi ngả.
Hạ Linh nào đâu biết rằng bây giờ muốn ly hôn sẽ không đơn giản như cô nghĩ.
Trong lòng Trần Đình Vũ vẫn còn một khúc mắc, anh tự hỏi vào đêm sinh nhật Hạ Linh cô đã đi đâu và ngủ ở đâu nhưng lại ngại mở miệng hỏi.
Sáng hôm ấy tỉnh giấc chuẩn bị đi làm, Trần Đình Vũ nhìn thấy Hạ Linh ngồi trong phòng khách ăn ngũ cốc thì dừng chân.
Anh khẽ nhíu mày: “Hôm nay em không nấu cơm sao?” Thứ này trông chẳng có chút dinh dưỡng nào cả, bình thường chẳng lẽ cô cũng ăn như vậy?
Hạ Linh khá ngạc nhiên khi anh chủ động bắt chuyện với cô, cô nói: “Không cần đâu, ăn tạm là được.” Thái độ xa cách và lạnh nhạt hơn hẳn trước đây làm cho Trần Đình Vũ rất khó chịu, anh siết chặt nắm tay, quay đầu đi thẳng.
Kể từ nay không phải cất công chuẩn bị bữa sáng cho ai cả, cô thích ăn cái gì thì ăn, thích làm cái gì thì làm, tự do thoải mái hơn hẳn.
Hạ Linh dọn dẹp một chút rồi thay quần áo ra ngoài đi dạo.
Cô mặc áo thun trắng và quần bò tối màu, bởi vì không trang điểm nên phải mang thêm khẩu trang, lại đội mũ lưỡi trai vào.
Vốn dĩ định khiến bản thân mờ nhạt một chút, kết quả hình như đã phản tác dụng.
Mọi người vẫn liên tục liếc nhìn về phía Hạ Linh bởi chiều cao của cô khá nổi bật, khoảng một mét bảy mươi, kể cả khi đeo giày đế bằng cũng rất cao.
Thời điểm Hạ Linh vào cửa hàng mỹ phẩm chọn son, một bé gái ở bên cạnh đột nhiên chạy đến hỏi: “Xin hỏi chị là diễn viên Hạ Liên có phải không ạ?” “Sao?” Hạ Linh khẽ giật mình.
“Không phải đâu em.” “ Chị có biết Hạ Liên không?
Trông chị cũng khá giống chị ấy đó!” Biết, hơn nữa không chỉ giống


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡