Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 126
TRUYỆN AUDIO

Chương 126 — Chương 126

103 chương đã có audio

ngoài.
Ý Vy quay đầu nhìn con gấu bông to, miệng nhỏ chu lên: “Mẹ ơi, gấu của con.” Hạ Linh bất đắc dĩ phải dừng chân, cục cưng của cô thích thứ đó như vậy, không mang về cũng không được.
Cuối cùng, Hạ Linh phải hứa hẹn: “Lát nữa mẹ sẽ mang nó về cho con, ngoan.” Ba người vừa rời khỏi bệnh viện không lâu, Trần Đình Vũ bên này liền lái xe đuổi theo.
Hai chiếc xe chạy chậm tяên đường lớn, phải mất mười phút Hạ Linh mới phát hiện ra điều bất thường.
Trần Đình Vũ, anh tưởng cô là người ngu sao?
Theo dõi lộ liễu như vậy… Một lúc sau, Hạ Linh dừng xe trước một căn nhà cấp bốn.
Cô xuống trước mở cửa cho con, ở xa xa, Trần Đình Vũ cũng bước xuống, đứng cách cô khoảng trăm mét.
Hạ Linh nhìn không rõ khuôn mặt của anh, dáng người anh thẳng tắp, vai rộng eo thon, áo sơ mi trắng cùng quần tây âu kết hợp, rất hoàn hảo bộc lộ khí chất doanh nhân thành đạt của anh.
Trần Đình Vũ đi chậm về phía này, Hạ Linh để cho hai đứa nhỏ ôm con gấu bông vào trước, còn chính mình thì đứng tại chỗ chờ.
Đêm qua họ đã nói chuyện, cô cũng không có lý do gì mà trốn tránh.
Trần Đình Vũ càng đến gần, tim cô đập càng nhanh.
Dáng vẻ lạnh lùng xa cách trong ký ức của cô đã phai nhạt, thay vào đó là khuôn mặt tuấn mỹ có thêm chút ôn hòa.
Anh dừng cách cô ba bước chân, hơi cúi đầu, nhìn thấy người phụ nữ từng yêu mình nay nhìn mình với ánh mắt bình tĩnh không một gợn sóng, anh không giấu được sự đau lòng.
Ánh mặt trời ban sáng nhẹ nhàng chiếu xuống khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp của Hạ Linh, đôi môi anh đào hơi hé mở, như là muốn nói gì đó.
Nếu không phải bây giờ mối quan hệ của họ còn đang rất căng thẳng, anh chắc chắn sẽ ôm lấy cô, hôn lên đôi môi quyến rũ ấy.
Trần Đình Vũ chủ động lên tiếng: “Lâu rồi không gặp.” “Anh còn chuyện gì sao?” Hạ Linh đưa tay vuốt lại những sợi tóc bị gió thổi bay, khẽ hỏi.
“Thời gian qua em sống thế nào?” “Không có anh, rất tốt.” Hạ Linh nhấn mạnh mấy chữ không có anh, Trần Đình Vũ mím môi, mắt nhìn chăm chú vào khuôn mặt mà anh ngày nhớ đêm mong.
Lát sau, anh mới hỏi: “Em vẫn còn giận chuyện năm đó nhỉ?
Chúng ta vào nhà nói chuyện chút được không?” Giọng Trần Đình Vũ vốn cũng rất ấm, nhưng ngữ khí của anh chưa từng dịu dàng như thế này bao giờ.
Hạ Linh suýt chút nữa nghĩ rằng người trước mắt chỉ là ảo giác của cô!
Cô nâng mắt lên, trong con ngươi đen láy của người đàn ông kia thấp thoáng bóng dáng của cô.
Hạ Linh bỗng thấy tâm xao động, cô nghiêng đầu đi, nói: “Nhà nhỏ bé chật hẹp, sợ không đủ chỗ cho anh ngồi.” Trần Đình Vũ tỏ vẻ không sao cả: “Anh có thể đứng.” “Anh nói gì?” Hạ Linh đưa tay sờ vành tai của mình, cô nghĩ là mình nghe nhầm rồi, người như anh sẽ không biết nói đùa!
Trần Đình Vũ lặp lại một lần câu nói kia: “Nếu em ngại anh chiếm chỗ, anh có thể đứng để nói chuyện với mẹ con em.” ====================================================================== Trần Đình Vũ cũng đã mặt dày bất chấp như vậy, Hạ Linh không biết phải từ chối thế nào.
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt phượng hơi xếch lên của anh, anh thay đổi nhiều lắm, làm cho cô có cảm giác giống như lần đầu tiên quen biết anh vậy.
Hạ Linh đẩy cửa, đang định mời anh vào trong thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân lộp cộp sau lưng mình, còn có giọng nói đầy chua ngoa của


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡