Chương 127
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 127 — Chương 127
một người phụ nữ: “Bà coi con bé đó kìa, phải nó là chị của cô diễn viên mới lên báo không, cái cô bị nghi cướp chồng người ta ấy.” “Chắc rồi, nhìn giống cô Hạ Liên như đúc mà!” “Ôi, phụ nữ thời nay sao có thể vô liêm sỉ như thế nhỉ?” Khi nói những lời này, hai người phụ nữ trung niên ấy còn cố tình dừng lại cách Hạ Linh vài bước chân, liếc nhìn cô, không hề tránh né chút nào.
Hạ Linh chau mày không vui, môi anh đào hơi run lên, cô nói với Trần Đình Vũ: “Anh vào nhà đi, đừng quan tâm đến họ.” Sống tяên đời này khó tránh khỏi sẽ có những lời qua tiếng lại.
Mặc dù bắt nguồn từ một tin đồn nhảm, họ vẫn sẽ lựa chọn tin tưởng vì ngay từ đầu vốn đã chẳng thích cô.
Lúc này, Trần Đình Vũ làm sao có thể bình tĩnh không những người kia dùng lời lẽ thô tục bẩn thỉu mắng chửi Hạ Linh?
Anh nghiêng đầu sang, còn chưa kịp lên tiếng thì cổ tay đã bị Hạ Linh nắm lại.
Những ngón tay mảnh khảnh và có chút lành lạnh chạm vào da t̸h̵ιt̸ anh, cô khẽ nói: “Không cần mất thời gian đâu, chó cắn anh một cái, anh cũng cắn nó một cái sao?” Cô thật sự không hy vọng Trần Đình Vũ vướng vào chuyện bát quái này, hơn nữa, miệng là của người khác, họ có thành kiến với cô thì làm thế nào được chứ?
Họ nói cho vui mồm, cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống của cô.
Trần Đình Vũ cúi đầu nhìn nơi bàn tay họ chạm vào nhau, bỗng nhiên cảm thấy mọi sự tức giận đều tan biến, có một sự ấm áp chạy dọc theo cánh tay vào tim anh.
Hạ Linh đẩy cửa, mời Trần Đình Vũ vào nhà.
Chí Hiên và Ý Vy nghe thấy tiếng động liền lạch bạch chạy ra đón, hai đứa nhỏ đều có khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, hai gò má trắng nõn, mắt to tròn long lanh đang tò mò quan sát Trần Đình Vũ.
Anh kiềm chế xúc động muốn ôm lấy chúng, cởi giày đặt vào bên tủ rồi theo Hạ Linh tiến vào trong.
Căn nhà cũng không phải rất lớn nhưng gọn gàng, sạch sẽ, phòng khách còn thoang thoảng mùi lavender.
Nơi này khoảng chừng 200 mét vuông, đã quá đủ cho ba mẹ con bọn họ.
Hạ Linh đi vào phòng bếp lấy nước cho vị khách không mời mà đến này, Trần Đình Vũ ngồi xuống sofa màu trắng mềm.
Anh vừa an vị thì phát hiện Chí Hiên đứng nghiêng đầu nhìn anh, hình như đang tự hỏi gì đó.
Ý Vy tiếp xúc với anh nhiều hơn một chút, cô bé chủ động tới gần, kéo kéo ống tay áo của anh rồi chỉ con gấu bông được đặt ở sofa đối diện: “Chú ơi, gấu to chỉ có một con thôi ạ?” “Sao vậy?” Trần Đình Vũ dịu dàng đặt tay lên tóc con bé.
Ý Vy chớp đôi mắt to tròn rồi nhìn về phía anh trai, tuy rằng không nói ra nhưng Trần Đình Vũ có thể đọc hiểu được hàm ý trong hành động nhỏ ấy.
Anh không biết rằng một bé trai cũng sẽ thích gấu bông, có điều, đây là lỗi của anh vì quên mất quà của con trai.
Anh khẽ hắng giọng: “Lần sau chú đến sẽ mua thêm gấu to cho anh trai cháu nhé?” “Cháu cảm ơn chú.” Ý Vy vui vẻ nhoẻn miệng cười, mái tóc dài được thắt thành hai bím tóc nhỏ, mỗi bên cột một cái nơ màu trắng xinh.
Khóe mắt Trần Đình Vũ hơi ẩm ướt, anh vươn tay ra, bỗng nhiên ôm Ý Vy đến gần rồi để con bé ngồi vào lòng mình.
Cô bé cũng không sợ hãi như lúc đầu, ở nhà, sự cảnh giác của hai đứa nhỏ sẽ giảm xuống một chút.
Chí Hiên đứng bên cạnh