Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 128
TRUYỆN AUDIO

Chương 128 — Chương 128

103 chương đã có audio

nhìn toàn bộ quá trình này, không có đến gần mà lạch bạch chạy đi tìm mẹ.
Thằng bé bình thường chỉ đi theo Dương Minh Tuấn, không hiểu sao từ khi Ý Vy đổ bệnh, nhìn thấy mẹ mệt mỏi, thằng bé lại chỉ nghĩ đến mẹ.
Thời điểm Hạ Linh mang nước và trái cây ra phòng khách, cô nghe được tiếng cười trong trẻo của con gái.
Trần Đình Vũ xòe bàn tay to của mình ra, chờ Ý Vy chọc ngón trỏ vào thì nắm lấy ngón tay con bé, nhưng lại cố tình làm rất chậm để con bé tránh được.
Một động tác đơn giản như vậy thôi cũng khiến Ý Vy thích thú nở nụ cười, chơi không thấy chán.
Hạ Linh cảm thấy cổ họng mình bị thứ gì chặn ngang, cô không nói được nửa chữ, đứng im nhìn cảnh tượng hài hòa ấy.
Cảm nhận được có ánh mắt hướng về phía mình, Trần Đình Vũ ngẩng đầu lên, tяên khuôn mặt anh tuấn là nụ cười như có như không, đuôi mắt anh khẽ cong.
“Con bé rất thích anh.” Giọng anh từ tính dễ nghe, không còn sự lạnh nhạt của quá khứ.
Hạ Linh hồi phục tinh thần, đi tới đặt mấy thứ trong tay lên bàn, cô ôm con trai ngồi xuống đối diện rồi nói: “Anh đến đây chỉ để nói cái này à?” “Chuyện scandal em định xử lý thế nào?” “...” Rõ ràng cô đã tự nhủ bản thân mặc kệ những lời đàm tiếu ấy nhưng sâu trong thâm tâm vẫn có chút khó chịu, bực bội.
Hôm nay cô để Trần Đình Vũ vào nhà cũng vì biết anh định nói tới chuyện này.
Trần Đình Vũ đưa ra lời đề nghị: “Anh có thể giúp em thu thập chứng cứ để vạch trần Hạ Liên, nhưng đi kèm với đó là một điều kiện.” “Con người anh chưa bao giờ để bản thân chịu thiệt nhỉ?” Hạ Linh cầm lấy cốc nước lên uống một ngụm, thông thông họng, sau đó mới tiếp: “Điều kiện gì?” Cô phải xem nó có nằm trong phạm vi mà cô chấp nhận được hay không, nếu muốn cô trở về hay động tới hai đứa nhỏ thì thật xin lỗi, cô chẳng thà tự nghĩ cách.
“Một tuần đưa hai đứa nhỏ đi chơi cùng anh một lần, được không?” Trần Đình Vũ nắm lấy bàn tay nhỏ của con gái, căng thẳng đến nỗi đổ mồ hôi tay.
Hôm nay xem như ngoại lệ, lần khác anh qua đây mà bị đuổi đi thì làm sao bây giờ?
Trần Đình Vũ biết không thể trong ngày một, ngày hai là có thể khiến cô trở về như trước.
Hạ Linh im lặng suy nghĩ, chừng năm phút sau, cô mới lên tiếng: “Một tuần một lần, anh không định về nhà à?” “Thời gian tới anh sẽ ở lại thành phố này.” Nơi đâu có vợ con anh, anh sẽ ở đó.
Trần Đình Vũ âm thầm tự nhủ, vẻ mặt chân thành không giống như đang nói đùa.
Hạ Linh khá bất ngờ, sao anh lại muốn vậy?
Định hàn gắn với cô thật ư?
Chuyện này cứ như một trò đùa ấy, bọn họ biến mất trong cuộc sống của nhau mấy năm rồi, bỗng nhiên xuất hiện quấy nhiễu nhau làm gì?
Vì hai đứa nhỏ sao?
Với tính cách của Trần Đình Vũ, có khi nào… Hạ Linh càng nghĩ càng sợ: “Đình Vũ, anh có thể tái hôn, tìm một người phụ nữ sinh con cho anh.
Đâu cần phải giành con với tôi?” “Ai nói với em anh muốn giành con?” Trần Đình Vũ dở khóc dở cười, không biết trước đây anh đã tồi tệ đến mức nào để Hạ Linh tưởng tượng nhiều thế, cô giống như chim sợ cành cong, lúc nào cũng e dè đề phòng anh.
“Không thì anh yêu cầu mỗi tuần gặp tụi nhỏ một lần làm gì?
Anh xong việc rồi thì về nhà đi chứ.” Hạ Linh vô thức đưa tay ôm


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡