Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 129
TRUYỆN AUDIO

Chương 129 — Chương 129

194 chương đã có audio

chặt con trai, sau đó nhìn con gái ngồi trong lòng anh, cô khẽ vẫy: “Ý Vy, qua đây với mẹ.” “Dạ.” Ý Vy nghe thấy tiếng gọi thì ngoan ngoãn trượt xuống khỏi người Trần Đình Vũ, bước nhanh về phía Hạ Linh rồi ôm tay cô.
Trần Đình Vũ cũng không tỏ vẻ tức giận hay buồn bực khi Ý Vy thoát khỏi lòng anh, anh vẫn giữ bình tĩnh, nỗ lực thể hiện thành ý của bản thân: “Con là của cả hai chúng ta, anh không thể để một mình em chăm sóc chúng được.
Anh cảm thấy có lỗi và áy náy nên từ nay về sau sẽ cố gắng bù đắp tất cả.” Cho dù cô có trốn tránh, có không thừa nhận đi nữa thì sự thật vẫn không thay đổi, anh vẫn là cha của Chí Hiên và Ý Vy.
Anh siết chặt nắm tay, nói: “Anh chỉ muốn ở gần con thôi, còn về chuyện cướp chúng thì em yên tâm, anh sẽ không làm vậy đâu.” Hạ Linh hai tay ôm hai đứa nhỏ, nhìn vào khuôn mặt nghiêm túc của anh.
Giả sử anh mà ra tay cướp thật thì với khả năng của cô, trăm phần trăm sẽ không phản kháng nổi.
Cô khẽ gật đầu: “Vậy thì anh giải quyết tin đồn đi, một tuần tôi sẽ cho anh gặp hai đứa nhỏ một lần.” “Được.” Khóe môi Trần Đình Vũ hơi cong lên, ngay lập tức đáp ứng.
Anh rất giỏi trong việc tìm ra điểm yếu của Hạ Linh, nhưng thay vì uy hiếp cô, anh lựa chọn dùng cách nhẹ nhàng hơn.
Chỉ cần một tuần một lần là đủ, sau này hai đứa trẻ quen với sự tồn tại của anh hơn thì cô sẽ thay đổi suy nghĩ thôi.
“Anh định ở lại đây bao lâu?” “Không biết.” Trần Đình Vũ thành thật, còn phụ thuộc vào việc Hạ Linh khi nào sẽ chấp nhận anh.
“Có lẽ là một tháng, hoặc lâu hơn.” Hạ Linh tưởng rằng thời gian sẽ xóa nhòa hình bóng cô trong tâm trí anh, rồi sẽ có người tốt hơn đến để lấp đầy khoảng trống mà cô để lại, hóa ra không phải.
Trần Đình Vũ cố chấp hơn cô nghĩ.
Hạ Linh cũng không giữ người lại, sau khi thỏa thuận với Trần Đình Vũ xong thì cô bắt đầu ngỏ ý đuổi người: “Bàn xong rồi thì anh có thể về, buổi chiều tôi còn có việc.” “Hạ Linh, em có ý định tái hôn với Dương Minh Tuấn không?” Trần Đình Vũ giả vờ điếc không nghe thấy câu nói kia, bỗng nhiên đổi chủ đề.
“Anh hỏi chuyện này làm gì?
Sẽ không, tôi sẽ không tái hôn đâu.” Cô đã có tận hai đứa nhỏ, cũng không có tình cảm nam nữ đặc biệt với Dương Minh Tuấn.
Những năm này hắn giúp đỡ cô rất nhiều, thỉnh thoảng vô tình để lộ tâm ý của bản thân nhưng cô vờ như không biết, bởi vì nếu kết hôn với hắn thì thiệt thòi cho hắn quá.
Bởi vì câu nói của Hạ Linh mà trong phòng khách im ắng đến đáng sợ, chỉ có tiếng Chí Hiên ngáp dài, thằng bé hai mắt ngân ngấn nước dụi đầu vào cổ mẹ.
Ý Vy ở bên cạnh cũng đồng thời hé miệng ngáp một cái.
Hạ Linh mỉm cười đuổi khách: “Tôi phải ru con ngủ, anh đi được rồi.” “Tuần sau anh sẽ liên lạc, nhớ giữ lời.” Trần Đình Vũ cũng không ở lại thêm, hai đứa nhỏ mấy hôm nay bị giày vò tại bệnh viện, chúng cần nghỉ ngơi nhiều hơn.
Cả Hạ Linh nữa, trông cô mệt mỏi quá.
Trần Đình Vũ đưa tay ra nhìn đồng hồ rồi nói lời chào tạm biệt.
Hạ Linh không tiễn anh ra cửa, chỉ ngồi tại chỗ vỗ vỗ lưng con.
Lạch cạch.
Trần Đình Vũ đẩy cửa bước ra, còn chưa đi xa thì trước mắt anh đã xuất hiện một bóng dáng cao lớn khác, tяên người hãy còn mặc


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡