với Tần Phong, cô ta có thực lực như vậy sao? Đáp án là không, cô ta có được vai nhiễn nhờ vào việc cặp kè với đại gia. Trở về nhà vào chập choạng tối, đầu óc Hạ Liên quay cuồng. Mớ hỗn độn mà cô ta tạo ra đã khiến công ty hoàn toàn thất vọng, cũng lựa chọn mặc kệ, không nhúng tay xử lý. Bây giờ cô ta phải tự tìm cách cứu lấy bản thân, nhưng ngoài đổ lỗi cho Hạ Linh ra thì làm gì còn cách khác chứ? Hạ Liên mở đèn phòng khách lên, thình lình nhìn thấy một người phụ nữ đầu tóc rối bù đang ngồi tяên sofa. Cô ta bị dọa đến hét thất thanh: “Aaaaa!” Lùi về sau mấy bước, suýt chút nữa Hạ Liên đã ngã ra sàn. Nhìn kỹ lại mới thấy người phụ nữ kia là mẹ mình, cô ta lắp bắp hỏi: “Mẹ? Mẹ sao vậy ạ?” “Hết rồi, kết thúc rồi…” Bà Hạ hai mắt đỏ bừng, quay đầu nhìn con gái. “Ba của con nhất quyết muốn ly hôn, tất cả là tại Hạ Linh, tại con nhỏ đó… Tại sao mẹ lại sinh ra nó chứ, biết sớm như vậy mẹ đã bóp mũi cho nó chết quách đi?” Thần trí của bà Hạ không rõ ràng, trong mắt là sự điên cuồng, giọng nói cũng lúc to lúc nhỏ. Bà liên tục lẩm bẩm gì đó làm Hạ Liên rất sợ hãi, cô ta cẩn thận đến gần, từng bước một. “Có chuyện gì xảy ra sao? Mẹ nói với con, đừng dọa con mà!” “Hạ Liên, ba con muốn ly hôn.” Bà Hạ bắt đầu rơi nước mắt, khổ sở bám lấy tay của con gái. “Ông ấy nói mẹ độc ác, nói rằng không thể sống với mẹ con chúng ta nữa.” “Tại sao?” “Con không biết đâu, ba con bênh vực Hạ Linh.” Bà vừa khóc vừa rống to: “Ông ấy cho rằng con mới là người thứ ba, người đi giật chồng đó! Sao con gái ngoan của mẹ có thể như vậy được chứ? Tяên mạng đều nói Hạ Linh xấu tính thế nào, quá đáng ra sao, chẳng lẽ ông ấy không nhìn thấy ư?” Sắc mặt Hạ Liên ngày càng tái nhợt, cả người cô ta run lẩy bẩy. Nếu bây giờ mẹ biết thật ra cô tới mới chính là kẻ giả dối, kẻ gây ra tất cả lỗi lầm thì sao? Không, không được, chuyện này… Hạ Liên ôm chặt lấy bà, cố gắng an ủi: “Mẹ đừng lo, ba chỉ nóng giận quá nên mới nói vậy thôi, để con nói chuyện lại với ba nhé. Mẹ đi nghỉ ngơi trước đi.” Mất hơn mười lăm phút dỗ dành, bà Hạ mới dịu xuống, bà đỡ cái lưng đau nhức đi về phòng, miệng vẫn cứ lẩm bẩm về chuyện bị chồng ức hiếp. Hạ Liên mở điện thoại lên, không dám xem tin tức mà lại gọi vào một dãy số khác. “Cô còn dám gọi tới? Chán sống rồi hả?” Bên đầu dây kia truyền tới giọng nói đầy tức giận của một người đàn ông trung niên. “Làm sao bây giờ?” “Còn làm sao? Cả nhà tôi đang bị đảo lộn vì cô đấy!” “Tôi cũng đâu muốn, lúc đó có người chụp trộm, sao tôi biết được chứ!” Hạ Liên tức giận quát lại. Mối quan hệ của bọn họ cũng không tốt như mọi người nghĩ, thời gian đầu ông ta cảm thấy mới mẻ nên nâng đỡ Hạ Liên, về sau thì ít liên lạc hẳn, cuối cùng đã chấm dứt với nhau. Đó là lý do ban đầu tài nguyên của cô ta rất nhiều, dần dà thụt lùi rồi biến mất khỏi giới giải trí. Hạ Liên xinh đẹp thật, nhưng người xinh đẹp không hề ít. Nếu không có tài năng, không có được người nâng đỡ thì phải chấp nhận số phận. Hạ Liên chán ghét đến chết cái kẻ già khọm này, vừa béo vừa hôi, nếu không phải vì lúc ấy quá bí