bách, sao cô ta có thể chấp nhận cho lão chạm vào người chứ? Hai người nói chuyện điện thoại không lâu lắm thì chuyển sang nhắn tin, Hạ Liên biết có lẽ lão ta đang ở nhà. Hôm sau, quả thật đã có người bắt đầu tìm tới chỗ người đàn ông trong tin đồn để xác nhận vụ việc. Nhìn thấy có máy quay chĩa vào mình, ông ta lạnh lùng nói: “Không có gì để giải thích cả, các người nếu tiếp tục thì tôi sẽ kiện đấy.” “Xin hỏi ông có biết cô Hạ Liên không? Cô ấy và ông có mối quan hệ gì?” Một phóng viên bỗng nhiên nhào tới hỏi. “Hạ Liên là ai?” Người đàn ông tỏ vẻ mờ mịt, dứt lời, vệ sĩ xông lên che chở cho ông ta tiến vào trong xe. Mặc dù ông ta không trả lời phỏng vấn nhưng từ thái độ ấy, những người có mặt bắt đầu phát huy trí tưởng tượng phong phú của mình, khẳng định người ông ta bao nuôi không phải Hạ Liên. Buổi chiều, tất cả dư luận đều chĩa mũi nhọn vào Hạ Linh. Cô cảm thấy vô cùng ngột ngạt, đặc biệt là khi tới cửa hàng, một số ánh mắt của người đến mua bánh làm cô thấy khó chịu. Dương Yến tiến tới bên cạnh, muốn an ủi, lại thấy Hạ Linh mỉm cười: “Không sao đâu, chị đừng lo.” “Sao chị có thể không lo được chứ? Những người này ác mồm ác miệng như vậy, chắc chắn sẽ bị quả báo!” “Bản thân vui vẻ là được, để ý làm gì những lời đàm tiếu.” Hạ Linh miễn cưỡng đáp, thực ra, cô không muốn quan tâm nhưng nó ảnh hưởng đến người xung quanh cô. Trần Đình Vũ đang làm gì mà lâu như vậy? Không phải anh nói sẽ giải quyết giúp cô ư? Ngay khi Hạ Linh thắc mắc những chuyện này, điện thoại cô bỗng nhiên run lên, là số của Trần Đình Vũ. “Anh chuẩn bị xong rồi, thế nhưng anh có chuyện muốn nhờ em…” “Chuyện gì?” “Chụp cùng anh một bức ảnh.” Trần Đình Vũ không chờ cô thắc mắc, chủ động giải thích: “Anh nhớ sau lưng em có một vết bớt màu hồng nhạt đúng không?” “Có, mà sao anh biết?” Hạ Linh tự hỏi bản thân chưa bao giờ cởi áo ra trước mặt anh, đêm duy nhất bọn họ ngủ cùng nhau thì anh đang say, anh làm gì cũng không nhớ kia mà. “Lúc ở chung vô tình nhìn thấy.” Trần Đình Vũ ho khan một tiếng, anh có thể nhớ kỹ như vậy, đương nhiên không chỉ thấy một lần. Hạ Linh cũng sực tỉnh, hai năm bọn họ ở chung, cô mặc váy ngủ bằng lụa, có đôi lần là váy hai dây, bị lộ cũng không phải chuyện gì lạ. “Được.” “Anh đang ở phía trước cửa hàng, em ra đây đi.” Hai người nhanh chóng gặp mặt, sau đó Trần Đình Vũ nói ra lý do: “Trong số những tấm ảnh Hạ Liên bị chụp lén có ảnh lộ lưng, cô ta không có vết bớt kia.” “Cho nên anh định tung những tấm ảnh đối chứng lên? Vậy thì chụp một mình tôi được rồi, còn chụp chung làm gì…” Hạ Linh nghi ngờ về động cơ của anh. Trần Đình Vũ muốn mượn cơ hội này để thân cận với cô hơn, đương nhiên đã chuẩn bị sẵn lý do: “Chỉ vài tấm ảnh thì không đủ, cần có một người đáng tin đứng ra làm chứng. Em thấy, nếu là vợ của tổng giám đốc tập đoàn BNN thì có cần thiết đi giật chồng người ta không?” Hạ Linh không muốn thừa nhận nhưng anh nói cũng rất có lý, so về ngoại hình, gia thế, năng lực, tài sản… Trần Đình Vũ vô cùng hoàn hảo, mọi thứ đều tốt hơn người đàn ông kia. “Đây là cách đính chính tin đồn một cách đơn giản, hiệu quả nhất.” Trần Đình Vũ mặt dày nói. ====================================================================== Trong