Chương 136
TRUYỆN AUDIO
102 chương đã có audio
Chương 136 — Chương 136
chối, để cho anh chọn tùy ý.
Chờ Trần Đình Vũ ra đến cửa, cô bỗng nhiên sực nhớ một chuyện: “Đúng rồi, hôm nay anh đã đến chơi với con tôi, trong tuần đừng tới nữa đấy.” Tay Trần Đình Vũ cầm nắm cửa hơi run lên, anh quay đầu lại: “Hôm nay không tính.” “Sao lại không tính?” “Anh đến để chụp ảnh cùng em.” Hạ Linh khoanh hai tay trước ngực, nghiêng đầu nhìn anh: “Nhưng anh cũng đã chơi cùng bọn nhỏ rồi.” Chơi cùng?
Rõ ràng anh chỉ ngồi xem ảnh, còn việc Chí Hiên và Ý Vy xuất hiện rồi ngồi cùng anh… Cái này sao có thể xem là một tuần đi chơi một lần cùng anh đây?
Nhiều năm không gặp, Hạ Linh cũng đã học xấu rồi.
Trần Đình Vũ bất đắc dĩ phải chấp nhận, không biết cãi thế nào.
Anh rời đi chưa lâu, trước nhà Hạ Linh xuất hiện một kiện hàng to bằng nửa người cô, một hộp quà màu xanh được đóng gói cẩn thận.
Lúc mang nó vào nhà và mở ra, cô bỗng nhìn về phía Chí Hiên, thằng bé cũng đang mở to mắt trông chờ.
“Quà của con.” Hạ Linh khẽ cười, tay ôm lấy con gấu bông bên trong ra.
Vậy là nhà họ có hai con gấu bông siêu to, một trắng một nâu, chia đều ra cho hai anh em.
Chí Hiên vốn dĩ cũng rất thích đồ chơi nhưng không giành của em gái, bây giờ bỗng nhiên được nhận quà thì phấn khích nhào qua, ôm chặt lấy gấu bông, vùi luôn cả mặt mình vào trong đó.
Hạ Linh nhìn tờ ghi chú, đắn đo trong vài giây rồi nói: “Là chú ban nãy tặng con đó.” “Dạ!” Chí Hiên thầm nhủ lần sau gặp lại sẽ nói cảm ơn với chú, sau đó cùng Ý Vy chơi đùa.
Hai con gấu còn to hơn hai anh em chúng, nhưng mà bên trong đều là bông thì cũng không nặng lắm, miễn cưỡng có thể kéo đi được.
… Chỉ sau nửa ngày kể từ lúc tấm ảnh được đăng tải, giới truyền thông đã nổ tung một lần nữa.
Nếu là Trần Đình Vũ và Hạ Linh thôi thì đâu đến nỗi rầm rộ như vậy, dù sao Trần Đình Vũ ít khi xuất hiện, cũng là doanh nhân mà không phải minh tinh.
Nhưng vấn đề lại liên quan tới Hạ Liên - một diễn viên, và chuyện ngoại tình cũng như cướp chồng người khác quả thật quá suy đồi đạo đức!
Hạ Liên quỳ gối trước người mẹ mình, òa khóc nức nở: “Mẹ, con xin lỗi, con xin lỗi…” Bà Hạ theo dõi tin tức hằng ngày, lúc nhìn thấy tấm ảnh vết bớt tяên lưng Hạ Linh bà cũng từng hoài nghi bản thân nghĩ sai rồi, thế nhưng phải cho đến lúc Hạ Liên chính miệng thừa nhận, bà mới hoảng hốt.
“Sao lại vậy, sao con lại như vậy…” Đứa con gái bé bỏng ngoan hiền trong ký ức của bà sao có thể ɖa^ʍ ô với người đàn ông đáng tuổi cha, chú mình chứ?
“Tại sao?
Tại sao con ơi?” Bà Hạ không tin được, tay liên tục đấm vào ngực mình, tức tưởi mà hỏi: “Con bị người ta ép đúng không?
Con nói cho mẹ biết đi!” Bây giờ Hạ Liên không còn đường chối cãi, cả người bủn rủn, sau lưng và lòng bàn tay toàn là mồ hôi lạnh.
“Mẹ, con… con bị người ta ép…” Nước mắt lã chã rơi xuống, Hạ Liên khóc lóc thảm thương: “Ông ta nói nếu con không ngủ với ông ta thì sau này sẽ không để con yên ổn trong giới giải trí, tất cả là do ông ta!” Hạ Liên dùng hết khả năng diễn xuất của mình để bày ra bộ dạng thảm thương, thống khổ nhất, cả người co cụm lại dưới sàn nhà, nước mắt rơi như mưa.
Bà Hạ thấy con gái như vậy liền đau lòng, vươn tay tới ôm cô ta chặt