Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 137
TRUYỆN AUDIO

Chương 137 — Chương 137

103 chương đã có audio

thật.
Bàn tay run rẩy vuốt ve đỉnh đầu của con gái, bà nói: “Con của mẹ, sao con lại khổ thế này…” Từ nhỏ đến lớn bà luôn ủng hộ mọi quyết định của con cái, chị em chúng nó thích làm diễn viên, bà cũng cho đi học trường sân khấu điện ảnh.
Hạ Liên muốn ra nước ngoài, bà dốc hết sức lực và tiền bạc để chuẩn bị một bệ đỡ, một nền móng tốt nhất cho cô ta.
Trong lòng bà, Hạ Liên là một thiên thần, một đứa trẻ ngoan chưa từng phạm sai.
Hoặc có, nó cũng sẽ biết điều mà nhận lỗi, thành thật sửa đổi.
Còn về Hạ Linh, đứa trẻ ấy luôn trốn tránh trách nhiệm, không thừa nhận lỗi lầm của bản thân.
Hạ Liên khóc nức nở trong ngực mẹ, tuyệt vọng nói: “Mẹ, Trần Đình Vũ đã tìm thấy chị rồi, chị có thể dùng cách khác để thanh minh, có thể nhờ anh ta giúp con dẹp yên chuyện này mà.
Tại sao?
Tại sao chị lại tàn nhẫn với con như vậy?
Sự nghiệp của con bỉ hủy rồi, con không thiết sống tiếp nữa!” Cô ta giả vờ nhào ra, định đập đầu vào cạnh bàn.
Bà Hạ giữ chặt lấy áo của con gái, gào lên: “Hạ Liên, con làm gì thế?
Mẹ xin lỗi, mẹ không nên chất vấn con vào lúc này, con đừng dại dột!” Bà liều mạng kéo Hạ Liên lại, sau đó bắt đầu dỗ dành con gái đang kích động.
… Hạ Linh đã không còn hứng thú đi xem người khác nói gì tяên mạng, cô làm việc cần làm, mỗi ngày đều bận rộn với cuộc sống riêng.
Ra khỏi cửa, nhìn thấy hai người hàng xóm từng mắng cô một cách thậm tệ, cô cũng chỉ cười cười xem như chào hỏi.
Hai người họ đẩy qua đẩy lại, dáng vẻ giống như muốn nói lời xin lỗi với cô mà không dám đứng ra.
Hạ Linh biết, có lẽ tin đồn đã được đính chính, sự nghiệp của Hạ Liên tiêu tan rồi.
Điều cô không thể ngờ là ngay buổi tối hôm ấy, tяên báo đưa tin Hạ Liên cắt tay tự vẫn.
Trong phòng bệnh, Hạ Liên hai mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào nóc nhà, mặt mũi tái nhợt như tờ giấy trắng.
Tяên cổ tay cô ta quấn một lớp băng dày, vết máu vẫn còn đang thấm ra đầy dọa người.
Cha và mẹ của cô ta đứng bên cạnh, một người khóc lóc thảm thiết, một người áy náy.
Bà Hạ đã chẳng còn quan tâm đến chuyện ai đúng ai sai, bà chỉ biết bà suýt mất đi con gái, sự sợ hãi xâm chiếm toàn bộ linh hồn bà.
Hạ Văn Trường thở dài mệt mỏi: “Cho dù chuyện có bết bát thế nào cũng sẽ qua thôi, con hà tất làm vậy.” “Ông còn nói mấy lời này, ông định ép con đến bước đường cùng mới chịu hả?
Tôi phải đi tìm Hạ Linh, chẳng phải nó và Trần Đình Vũ quay lại với nhau rồi ư?
Bảo nó giúp em gái nó giải quyết chuyện scandal này!” Bà Hạ vừa nói vừa thở hổn hển vì kích động.
Hạ Văn Trường tức giận, ông kéo lấy cánh tay của bà đi ra ngoài, vì sợ Hạ Liên nghe thấy, ông nhỏ giọng nói: “Chuyện ai làm người đó tự chịu, bà định đổ lỗi cho Hạ Linh một lần nữa sao?” “Ông, ông có còn là cha của Hạ Liên không hả?
Hạ Linh đâu phải diễn viên nổi tiếng gì, cho dù nó có bị người ta mắng chửi thì vẫn sống tốt, còn Hạ Liên thì sao?
Nó uất ức đến nỗi tìm tới cái chết!
Sao nó dám ra đường gặp người khác nữa đây?” Bà đã hạ quyết tâm muốn nhờ vả, khuôn mặt hiện rõ sự dữ tợn.
Hạ Văn Trường thất vọng chán chường, vung tay lên, bỗng nhiên tát vào mặt vợ mình một cái.
Chát.
Bà Hạ sững


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡