lên, nói đó là vợ mình, nếu là tôi thì anh chịu được chắc?” Lý Khải thầm mắng hai tiếng chết tiệt, vừa rồi anh gọi điện thoại cho Trần Đình Vũ thì cậu ta chỉ đáp: “Tốt nhất đừng để cô ta tìm đến chỗ tôi, Hạ Linh mà hiểu lầm thì không chỉ tôi mất vợ, cậu cũng quên chuyện hẹn hò với Hoài An đi.” Nghĩ tới những lời này, Lý Khải chỉ đành miễn cưỡng nói với Lâm Gia Hân: “Hôm nay tôi vừa trở về, rất mệt, hơn nữa còn nhiều việc cần xử lý, ngày mai tôi sẽ giải thích rõ ràng với cô sau.” Nhìn bộ dạng mệt mỏi của hắn không giống như đang nói dối, cũng biết hắn vừa đi xa trở lại, Lâm Gia Hân hừ một tiếng: “Được rồi, ngày mai gặp.” Không có được thông tin gì hữu ích ở chỗ này, Lâm Gia Hân lập tức rời đi, tiếng giày cao gót nện cộp cộp xuống sàn nhà nhỏ dần rồi biến mất hẳn. Lý Khải vội vàng cầm điện thoại lên liên lạc cho Trần Đình Vũ, nói: “Lâm Gia Hân lên thẳng phòng làm việc tìm tôi đấy, khốn thật. Tôi đuổi người đi rồi, nhưng tôi hẹn cô ta mai gặp mặt nói chuyện rồi, làm sao bây giờ? Ban nãy còn muốn địa chỉ chỗ cậu công tác, cô ta sẽ không chạy sang đó tìm cậu chứ?” “Không biết, tốt nhất là đừng.” Lúc này Trần Đình Vũ cũng cảm thấy thật nhức đầu, đoạn thời gian không có Hạ Linh, ngày nào anh cũng quay cuồng trong công việc, rất ít quan tâm tới những người phụ nữ vo ve bên cạnh. Mà ấn tượng về Lâm Gia Hân càng mờ nhạt đến nỗi khi Lý Khải bảo rằng Gia Hân đến tìm, anh suýt chút hỏi cô ta là ai, tìm anh làm gì. Chỉ khi nghe tới mấy chữ “con gái ruột của giám đốc Lâm”, anh mới sực nhớ ra khuôn mặt của cô ta. Khó khăn lắm anh mới xây dựng được chút xíu hảo cảm với Hạ Linh, cô ấy có chút nhạy cảm và vẫn chưa tin tưởng anh, nếu giờ anh dính vào phụ nữ, trăm phần trăm sẽ bị cô cấm cửa không cho gặp con nữa. “Khải, không còn cách nào khác, cậu soạn một bài văn, giải thích sơ lược về chuyện của tôi cho cô ta nghe cũng được, để cô ta chết tâm đi thôi.” “Sao lại để tôi đi đối phó với ác nữ đó vậy? Tôi nói gì bây giờ?” Trần Đình Vũ im lặng sờ sờ vào màn hình điện thoại, tяên đó là khuôn mặt xinh đẹp của Hạ Linh, lát sau, anh khẽ nói: “Bảo rằng tôi không thể quên vợ cũ, chúng tôi cũng đã có hai đứa con, sắp tái hôn rồi.” ... Ngày hôm sau, Lý Khải còn chưa tỉnh ngủ thì đã nhận được điện thoại hối thúc của Lâm Gia Hân. Hắn nằm nghiêng tяên giường liếc nhìn đồng hồ treo tường, cả người như sắp hỏng mất. Tại sao Trần Đình Vũ lại giao trách nhiệm trọng đại như vậy cho hắn chứ? Hắn ghét nhất đối phó với phụ nữ ngang ngược không nói lý như Lâm Gia Hân. “Đừng để tôi phải đến nhà anh tìm anh, nhanh lên, tôi sẽ chờ.” Thời điểm Lý Khải đau khổ mò tới nhà tiệm cà phê, Lâm Gia Hân đã đứng ngồi không yên. Hắn đặt mông ngồi xuống, lập tức bị mắng một tràng dài: “Anh có khái niệm thời gian không vậy? Lề mà lề mề.” Sắc mặt hắn tối sầm lại: “Tôi nể mặt cha cô, không có nghĩa là cô có thể tùy tiện nói chuyện với tôi kiểu đấy. Hôm qua còn chưa kịp hẹn giờ gặp mặt mà, cô gấp gáp làm gì, cũng không thay đổi được việc Trần Đình Vũ muốn tái hôn đâu.” “Anh… Anh nói gì? Tái hôn?” Lâm Gia Hân ngẩn người. “Anh ấy kết hôn và ly hôn khi nào vậy?”