Một loạt câu hỏi này khiến Lý Khải đau đầu, hắn hít sâu một hơi rồi nói: “Cô Lâm không phải vội, tôi sẽ giải đáp cho cô đây. Thứ nhất, người trong bức ảnh là vợ cũ của Trần Đình Vũ.” Bàn tay đặt dưới mặt bàn siết chặt lại, Lâm Gia Hân u ám nhìn Lý Khải, nghe hắn nói tiếp. “Thứ hai, đó cũng là đối tượng mà Trần Đình Vũ muốn tái hôn. Cậu ta vẫn chưa quên cô ấy, hơn nữa bọn họ…” Lý Khải còn chưa kịp thuật lại hết lời Trần Đình Vũ nói đã thấy Lâm Gia Hân đẩy bàn đứng lên, ghế ngồi bị hất ra phía sau, bốn chân ghế kéo lê tяên sàn nhà phát ra âm thanh chói tai. Móng tay cắm sâu vào trong da t̸h̵ιt̸ nhưng Lâm Gia Hân hoàn toàn không thấy đau, trong đầu cô ta quanh quẩn lời của Lý Khải nói. Kết hôn rồi, từng ly hôn, và cũng muốn tái hôn với người phụ nữ kia sao? “Anh nói dối!” Lâm Gia Hân không tin. “Nếu Trần Đình Vũ thật sự có vợ thì sao không ai biết được chứ?” “Tuy khá ít người biết, nhưng không phải không có.” Lý Khải thở dài. “Cô từ bỏ đi, từ trước đến giờ cô cũng thấy cậu ấy chưa từng phản ứng với cô mà.” Rầm. Lâm Gia Hân đập tay lên bàn, nói: “Tôi phải đi tìm anh ấy nói cho ra lẽ.” Mẹ nhà nó, Lý Khải nghe tới đây bỗng nhiên muốn lật bàn. Hắn đã nói rõ tất cả rồi, còn muốn chạy đi tìm Trần Đình Vũ mới được hả? “Cô nghĩ tôi nói dối cô thì được gì?” Lý Khải bóp bóp trán. “Tôi không quan tâm, dù sao tôi cũng không tin.” Lâm Gia Hân mặt mày tức giận. “Đưa địa chỉ cho tôi.” Lý Khải chịu thua, hắn đứng lên rồi nói: “Chuyện cần nói tôi đã nói hết rồi, nếu xảy ra vấn đề gì, cô tự mình gánh lấy hậu quả.” Dứt lời liền vội vàng rời đi, cốc cà phê của hắn vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí chưa kịp uống một giọt nào. Tяên đường đến công ty, Lý Khải lấy điện thoại kết nối bluetooth rồi gọi cho Trần Đình Vũ thông báo một tiếng. “Nhiệm vụ hoàn thành, tôi nói những gì cần nói rồi đó.” Đầu dây bên kia truyền tới giọng nói mềm mại của một người phụ nữ: “Tôi không có nhu cầu ăn sáng cùng người lạ, mời anh về cho.” Là giọng của Hạ Linh? Lý Khải đen mặt, không cần nói cũng biết, Trần Đình Vũ lại mặt dày chạy tới nhà của người ta để tìm cảm giác tồn tại nữa rồi. “Đình Vũ, cậu có đang nghe tôi nói không vậy?” Trần Đình Vũ không đáp lời Lý Khải mà lại nói chuyện với Hạ Linh, anh mỉm cười: “Trường học đã xây dựng xong rồi, em có muốn đưa con tới tham quan không?” “...” Lý Khải không biết phải trưng ra vẻ mặt gì nữa, hắn thở dài, cảm thấy Trần Đình Vũ cứ như bị người khác nhập vào chứ không còn là bạn tốt của hắn. … Lâm Gia Hân trở về nhà với đôi mắt đỏ bừng, giúp việc nhìn thấy liền quan tâm hỏi han: “Cô chủ sao vậy ạ? Mới sáng ra là ai chọc cô chủ không vui?” “Ba tôi đâu?” “Ông chủ vừa ăn sáng xong, chuẩn bị ra ngoài.” Lâm Gia Hân nghe vậy thì đi thẳng lên lầu, lúc tìm tới phòng của cha thì ông cũng vừa hay mở cửa. Nhìn thấy con gái mặt mày đưa đám, hai mắt long lanh sắp khóc, ông thấp giọng hỏi: “Sao vậy?” “Ba, ba có biết chuyện Trần Đình Vũ từng kết hôn không ạ?” Lâm Gia Hân ấm ức, càng nghĩ càng đau lòng. “Chuyện này… ba cũng không để ý lắm.” Đó là vấn đề riêng tư của mỗi người, nếu không muốn công khai thì cũng rất khó mà biết được. Huống