Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 142
TRUYỆN AUDIO

Chương 142 — Chương 142

279 chương đã có audio

chi, ông và Trần Đình Vũ vẫn có chút bài xích lẫn nhau, dù sao hai người họ luôn ở vị thế ngang bằng, thậm chí ông còn hơi thua thiệt khi đối mặt với cậu ta mà.
“Bỏ đi, ba biết anh ấy đang công tác ở đâu không?” “Con định làm gì?
Chẳng lẽ lại chạy đến chỗ của cậu ta à?” Ông Lâm hơi không vui: “Con là một vị tiểu thư danh giá, có tương lai xán lạn, có học thức, có địa vị, suốt ngày lẽo đẽo theo cậu ta như vậy coi sao được?” “Con chỉ hỏi ba biết hay không!” Lâm Gia Hân cứng đầu cứng cổ nói, nếu là bình thường cô cũng sẽ không làm phiền ba vì mấy chuyện vớ vẩn.
Nhưng lần này khác, cô sợ hãi, cô lo lắng mất đi Trần Đình Vũ.
“Ba…” Vốn rất thương con gái, ông Lâm chỉ có thể nhường nhịn mấy phần.
Ông gọi điện thoại cho thư ký hỏi thăm, lát sau liền đưa địa chỉ cho Lâm Gia Hân.
… Lúc này Hạ Linh đang đứng trước cửa nhà, khó xử nhìn Trần Đình Vũ.
Anh nói: “Anh đã giúp em xử lý một chuyện lớn như vậy, em nên cảm ơn anh.” “Đó là giao dịch, tôi đã hứa sẽ cho anh gặp con, đừng làm khó tôi nữa.” Cô đưa tay định đóng cửa nhưng người đàn ông kia đã nhanh hơn một chút, đưa chân ra chặn lại.
Hạ Linh nhíu mày, Trần Đình Vũ đứng ngược nắng nên cô không thể nhìn rõ được biểu cảm anh bây giờ, chỉ nghe thấy giọng anh nhẹ nhàng mang theo sự níu kéo: “Chỉ một bữa cơm thôi cũng không được sao?” Ngay khoảnh khắc trái tim Hạ Linh đang run rẩy vì những lời nói ấy, ngoài cửa truyền tới giọng nói lanh lảnh của Dương Yến: “Hạ Linh, tối qua chị hầm ít canh, em có muốn ăn…” Chưa nói hết câu, Dương Yến đã nhìn thấy tình cảnh khó xử.
Sau lưng cô nàng là Dương Minh Tuấn mặc một bộ quần áo giản dị, có vẻ hôm nay là ngày nghỉ nên hai chị em bọn họ mới sang tìm Hạ Linh.
Không khí bỗng chốc trở nên ngượng ngùng vô cùng, Dương Minh Tuấn đi tới trước, bình tĩnh hỏi Hạ Linh: “Hai đứa nhỏ đã dậy chưa?
Lát nữa tôi đưa hai đứa đi công viên giải trí chơi nhé?” “À, ừ…” Hạ Linh vô thức lùi sang bên cạnh.
“Anh với chị Yến vào đi, chúng ta ăn sáng cùng nhau.” Trong mấy năm sống ở đây, số lần bọn họ ăn cơm chung là vô kể, giống như một gia đình thực thụ vậy.
Bởi vì có Dương Yến nên cho dù một người đàn ông độc thân như Dương Minh Tuấn vào nhà cô cũng không quá xấu hổ, ngược lại, Trần Đình Vũ trở thành vị khách không mời dư thừa.
Hạ Linh mỉm cười với Trần Đình Vũ nhưng lời nói ra lại khiến anh không vui nổi: “Xin lỗi, nhà tôi có khách, lần sau anh đến thì báo trước một tiếng nhé.” Trần Đình Vũ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Dương Minh Tuấn, sự ghen tỵ bỗng chốc trào dâng trong lòng anh.
Tại sao người đàn ông kia được cô chào đón, còn anh thì không?
Thực chất cô vẫn còn tình cảm với anh, anh chỉ muốn cùng cô ăn một bữa cơm cũng khó vậy sao?
Cửa khép lại, Trần Đình Vũ chỉ có thể nghe thấy những lời trò chuyện lúc to lúc nhỏ bên trong truyền ra.
Trước đây mỗi ngày cô đều sẽ dậy sớm làm cơm, chuẩn bị bữa sáng phong phú với mong muốn được ngồi chung bàn với anh nhưng anh không chịu.
Giờ thì bị cô từ chối, đứng ở cửa đón gió lạnh.
Trần Đình Vũ quả thật đã giúp Hạ Linh một việc rất lớn nhưng dường như cô chỉ xem đấy là giao dịch mà thôi, nể mặt lắm mới cho anh gặp con


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡