một tuần một lần! Nắng sớm ấm áp chiếu nghiêng lên khuôn mặt của Trần Đình Vũ, tuy rằng anh vẫn bình tĩnh nhưng nắm tay đặt bên người thì lại siết chặt đến nỗi gân xanh tяên đó hiện rõ. Trái tim bên trong ɭ*ή`g ngực cảm giác được sự lạnh lẽo đang lan dần ra, chậm rãi chạy tới tứ chi. Trần Đình Vũ cười tự giễu, anh đánh giá bản thân quá cao rồi, Hạ Linh sao có thể vì vài câu nói, vài hành động của anh mà tha thứ được chứ? Nếu khi đó anh tìm được cô sớm một chút thì còn dễ nói chuyện, bây giờ thì rất khó, thời gian đã bào mòn tất cả tình cảm mà cô từng dành cho anh. Vạn sự khởi đầu nan, muốn một lần nữa bắt đầu càng khó khăn chồng chất. Trần Đình Vũ trở về khách sạn thì nhận được điện thoại từ mẹ mình, từ lúc anh đăng tải bức ảnh với Hạ Linh đến giờ bà đã liên tục gọi hỏi thăm tình hình, gần như mỗi ngày. “Sao rồi sao rồi? Con định khi nào thì đưa Hạ Linh về?” “Mẹ, hiện tại vẫn còn chưa được…” “Đều đã chụp ảnh với nhau rồi mà, con phải chân thành một chút, đừng có nổi nóng với con bé nữa đấy. À phải, con gửi thêm ảnh của cháu nội cho ba mẹ xem đi, ba con cứ càu nhàu về chuyện này đó.” Bà Trần đã sắp không chịu được, muốn đặt vé máy bay chạy tới chỗ của Hạ Linh ngay lập tức. Mấy năm nay bà vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện con trai làm, bây giờ tìm được người rồi, không chỉ Trần Đình Vũ vui mà bà cũng thấy hạnh phúc. Trước đây bà cứ nghĩ Hạ Linh mang thai bé gái, ai ngờ là thai đôi. Nếu hai đứa nhỏ ở bên cạnh bà thì những ngày tháng sau này không sợ buồn tủi cô đơn nữa rồi. Trần Đình Vũ ngồi tяên giường nhìn hai tấm ảnh của con trai và con gái, đây là thứ anh xin từ chỗ của Hạ Linh. Lần sau, có lẽ anh nên chụp thêm ảnh của chúng cho mẹ nhìn. Bây giờ mỗi tuần anh được gặp vợ con một lần cũng đã tốt hơn trước kia nhiều rồi, anh nên biết đủ. Sau khi nói chuyện với mẹ, Trần Đình Vũ mở lịch sử cuộc gọi ra xem mới phát hiện có một số lạ liên tục nhá máy cho anh. Anh không nhớ dạo gần đây đã mua bán với ai, chắc là số rác. Ngày hôm đó, Hạ Linh đưa con trai và con gái đi công viên chơi cùng Dương Minh Tuấn, Dương Yến. Cửa hàng của bọn họ hiện tại đang hoạt động vô cùng ổn định, một quản lý, năm nhân viên bán thời gian thay ca túc trực, cho nên thỉnh thoảng họ ra ngoài vui chơi, cắm trại cũng không gặp vấn đề gì. Dương Yến tìm chuẩn cơ hội, nắm lấy tay hai đứa nhỏ rồi nói với Hạ Linh: “Chị đưa hai đứa đi mua nước và bánh nhé, em với Minh Tuấn chờ một lát.” Chí Hiên và Ý Vy nghe tới đồ ăn thì vui vẻ chạy theo chân Dương Yến, thoáng cái chỉ còn Hạ Linh và Dương Minh Tuấn đứng bên dưới tán cây. Cô mặc một bộ váy dài màu vàng nhạt xẻ tà lên tới gần đùi, lúc di chuyển sẽ để lộ đôi chân thon dài. Ánh nắng chiếu xuyên qua kẽ lá in những vệt sáng loang lổ lên thân hình cô, làn da trắng hồng không tì vết làm nổi bật bộ váy đơn giản. Dù sao cô cũng từng là một nữ thân ở trường đại học, được nhiều người săn đón, xinh đẹp không thể bàn cãi. Dương Minh Tuấn nhìn cô chăm chú, tяên người hắn chỉ mặc một cái quần tây và áo thun màu trắng đơn giản. Quanh năm luyện tập khiến cho cơ bắp hắn săn