có chút tức giận trước hành động quá đáng của Lâm Gia Hân. Tại sao cô ta lại đến đây? Chẳng phải Lý Khải nói đã hoàn thành nhiệm vụ được giao rồi ư? Tốt nhất cô ta đừng nói mấy lời ngu ngốc gì đó kích thích Hạ Linh! ... Khi Trần Đình Vũ lái xe đến cửa hàng thì Hạ Linh và Lâm Gia Hân đã không còn ở đó, nhân viên bảo rằng hai người họ ra ngoài rồi, anh liền đi lòng vòng tìm, mồ hôi lạnh thấm ra sau lưng anh. Vì không muốn ảnh hưởng đến chuyện làm ăn nên Hạ Linh mời Lâm Gia Hân đến nơi khác, hai người ngồi xuống đối diện nhau, cô nâng cốc cà phê uống một ngụm rồi hỏi: “Cô muốn gì? Nói rõ đi, tôi không thích lằng nhằng.” “Tôi mong cô hiểu rằng tôi và Trần Đình Vũ mới là môn đăng hộ đối, thời gian này tôi và anh ấy cũng đang tìm hiểu nhau rồi. Cô biết không, cha tôi nắm giữ hai mươi phần trăm cổ phần của BNN. Nếu tôi và anh ấy kết hôn thì địa vị của anh ấy trong tập đoàn càng cao hơn, không ai có thể ɖu.ng tới anh ấy.” Lâm Gia Hân mỉm cười, nụ cười rạng rỡ kia đâm vào mắt Hạ Linh có chút nhức nhối, cái cách cô ta thể hiện bản thân rất có địa vị, rất quan trọng với Trần Đình Vũ trông thật phiền làm sao. Phụ nữ luôn như vậy, một khi đã muốn tranh giành cái gì liền sẽ xù lông với đối thủ. Hạ Linh nghe mới mấy câu là nhức đầu: “Có vẻ như cô hiểu lầm gì đó, tôi không muốn tái hôn với Trần Đình Vũ, cô không cần sợ.” “Tôi sợ? Cô tự tin quá nhỉ?” Lâm Gia Hân cười lạnh. “Nếu không, cô chạy từ nơi xa xôi đến đây làm gì? Còn tìm tôi ra oai nữa?” Hạ Linh bật cười. “Mục đích của cô quá rõ ràng, cô không giỏi nói dối và che giấu đâu.” Đây không phải lần đầu tiên Hạ Linh bị người khác nhằm vào, nhớ lúc trước em gái cô cũng từng sử dụng thủ đoạn ti tiện để cướp Trần Đình Vũ. Người đàn ông này có giá quá nhỉ? “Ra giá đi, cô muốn bao nhiêu mới rời khỏi anh ấy?” Lâm Gia Hân đột nhiên hỏi. Bây giờ thì không châm chọc nữa, trực tiếp bàn điều kiện. Hạ Linh thoáng kinh ngạc, bình thường trong phim ảnh đều là mẹ chồng áp bức con dâu, quăng tiền ra đuổi người, sao bây giờ biến thành tình địch dùng tiền mua tình yêu rồi? Cô lấy lại bình tĩnh, có chút buồn cười: “Cô nói xem anh ta đáng giá bao nhiêu?” Lâm Gia Hân trầm mặc, bàn tay đặt dưới bàn đã ấn nút ghi âm, hy vọng sẽ nghe được câu gì đó hay ho, nhưng không ngờ Hạ Linh lại đẩy vấn đề về cho cô ta. Nói cái giá quá thấp thì chẳng khác gì đang chê Trần Đình Vũ rẻ mạt, nói một cái giá cao thì cô ta tốn không ít tiền. “Thôi được rồi, tiền của cô tôi không cần đâu. Tôi có thể đảm bảo với cô không tranh giành gì cả, cô đưa anh ta về thành phố A càng tốt.” Hạ Linh nghịch lọn tóc dài của bản thân, trái tim mấy ngày nay bị dao động rốt cuộc đã bình lặng xuống. Khoảng thời gian không có cô, Trần Đình Vũ đã làm gì với người phụ nữ này nhỉ? Để đến nỗi cô ta phải vội vàng tìm tới khi Trần Đình Vũ đăng tải bức ảnh kia lên. A, cô không muốn nghĩ tới nữa, càng nghĩ càng khó chịu. “Nếu cô thích Trần Đình Vũ thì cứ theo đuổi anh ta, tôi không làm phiền hai người, loại đàn ông trêu hoa ghẹo bướm ấy…” Hạ Linh lạnh lùng nói: “Không đáng.” “Cô nói thật?” Lâm Gia Hân nhíu mày, không ngờ