tới vất vả tìm tới chỗ này chỉ để nghe đối phương hạ thấp Trần Đình Vũ. “Làm sao tôi có thể tin cô…?” “Tin hay không thì tùy, tóm lại, lần này bức ảnh đó là để giải vây cho tôi. Cô biết chuyện scandal của diễn viên Hạ Liên chứ?” “A, không biết…” Lâm Gia Hân xấu hổ, sao cô ta phải quan tâm tới mấy minh tinh không lên nổi mặt bàn làm gì. “Chẳng trách cô hoảng loạn.” Hạ Linh giải thích sơ qua về chuyện mình và Trần Đình Vũ giao dịch, cũng nói rõ: “Anh ta chỉ đang nhắm tới hai đứa con của tôi thôi. Nếu cảm thấy không yên tâm, cô sinh cho anh ta một đứa là được.” Lâm Gia Hân không trả lời mà nâng mắt lên, nhìn chăm chú vào khuôn mặt đã tối sầm lại của người đàn ông nào đó. Trần Đình Vũ đến không sớm không trễ, vừa hay nghe được Hạ Linh muốn để Lâm Gia Hân sinh con cho anh! Sự căng thẳng của Lâm Gia Hân khiến Hạ Linh chú ý, cô có chút cứng nhắc quay đầu. Trần Đình Vũ đứng ở đó, ngực phập phồng dữ dội vì phải chạy khắp nơi tìm người, anh vẫn còn chưa kịp điều chỉnh hơi thở, lúc này cảm giác như không thở nổi nữa. Anh bước tới túm lấy cổ tay Hạ Linh, cà phê sóng sánh đổ hết ra bàn, thậm chí còn bắռ lên đôi giày thể thao màu trắng của cô. “Anh Vũ.” Lâm Gia Hân bị ánh mắt sắc bén của Trần Đình Vũ lướt qua, cơ thể bất giác hơi run, vội giải thích: “Chúng em chỉ nói chuyện bình thường thôi, em không có làm gì cô ấy cả.” Trần Đình Vũ bây giờ cũng chẳng quan tâm hai người họ nói gì, trong đầu quanh quẩn giọng nói ngọt ngào nhẹ bẫng của Hạ Linh. Cảm giác đau đớn lan tràn từ tim ra, ép chặt lấy ɭ*ή`g ngực anh. “Em vẫn ổn nếu anh sinh con cùng người khác à? Hạ Linh, sao em có thể vô tâm vô tình như vậy? Trái tim em làm bằng sắt đá sao?” Hạ Linh chậm rãi gỡ những ngón tay đang bám lấy cổ tay mình ra, từng chút một, cô bình tĩnh nói: “Trái tim tôi làm bằng sắt đá thì sao? Tôi có nói sẽ tái hôn với anh à? Tôi nói khi nào?” Môi mỏng quyến rũ của Trần Đình Vũ mím chặt lại, tяên người tản ra hơi thở lạnh băng. Anh đang nỗ lực kiềm chế cơn giận đang trào lên, anh đã hứa sẽ không trở thành người dễ mất kiểm soát, dễ phát hỏa trước mặt cô. Đúng vậy, Hạ Linh chưa bao giờ bảo rằng muốn cùng anh tái hợp, chẳng qua chỉ là ảo tưởng của anh. Lâm Gia Hân thấy hai người cứ dây dưa thì đi tới, bỗng nhiên ôm lấy cánh tay của Trần Đình Vũ, nói: “Anh Vũ, cô ấy không muốn thì anh đừng ép.” Khóe môi Hạ Linh cong lên, cô hơi cúi người cầm lấy túi xách ở tяên ghế, muốn rời đi nhưng lại bị một bóng dáng cao lớn chặn đường. Trần Đình Vũ hất tay Lâm Gia Hân ra rồi nói với cô ta: “Chúng ta không thân đến như vậy đâu, cô Lâm, đừng động vào người tôi.” Anh biết chỉ cần Lâm Gia Hân xuất hiện sẽ khiến trong lòng Hạ Linh càng chán ghét anh, thế nhưng rất khó để kiểm soát hành tung của cô ta. Ai biết mới buổi sáng cô ta còn ở thành phố A, bây giờ đã tới chỗ này? “Tránh đường.” Hạ Linh gằn giọng. “Chúng ta cần nói chuyện, Hạ Linh, em phải tin tưởng anh.” Trần Đình Vũ nhất quyết không chịu, một tay đưa ra đặt lên lưng ghế, nhốt Hạ Linh lại. Bọn họ ở nơi này to tiếng với nhau nên thu hút rất nhiều sự chú ý, Hạ Linh chậc một tiếng: “Đình Vũ, anh lấy đâu ra