hỏi: “Mami ơi, khi nào ba mới đến thăm con ạ?” Cơ thể Hạ Linh hơi khựng lại: “Cục cưng ngoan, vẫn chưa phải lúc.” Hạ Linh nói những lời này mà cảm thấy cõi lòng đau nhức, hai đứa còn quá nhỏ để biết được sự thật rằng cô và cha của chúng đã ly hôn, không sống với nhau nữa. Cô luôn cố giấu giếm chuyện này và dành tất cả sự yêu thương cho con mình, nỗ lực cho chúng sống một cuộc sống đầy đủ nhất, tốt nhất. Nhưng xem ra bấy nhiêu đó vẫn không thể bù đắp cho vị trí của một người “cha” trong lòng chúng. Hai mắt Hạ Linh đỏ lên, cô xoa nhẹ mái tóc dài của Ý Vy, không thể nói thành lời. … Hai ngày trôi qua, tin tức tяên mạng dần lắng xuống, mỗi ngày đều có hàng trăm bài báo về các minh tinh nổi tiếng, đủ thể loại drama ngập trời, scandal của Hạ Liên cũng không còn nhận được sự chú ý của mọi người nữa. Mà Hạ Linh gần như không nhìn thấy bóng dáng của Trần Đình Vũ, cô đoán có lẽ anh đang bận ở cùng người phụ nữ xinh đẹp kia. Hạ Linh đi đâu cũng mang theo hai đứa con thật ra có chút bất tiện, thế nhưng ở độ tuổi này chúng vẫn còn rất bám người và quá nhỏ để gửi đến nhà trẻ. Ngoại trừ cô và Dương Yến ra thì không ai chăm sóc hai đứa được cả, vì vậy, sáng sớm ra cô đã phải lái xe chở con tới cửa hàng. Mở cửa bước xuống, Hạ Linh hai tay dắt hai đứa nhỏ đứng tяên vỉa hè. Bỗng nhiên từ phía xa, mấy người đàn ông cao lớn với vẻ ngoài hung tợn xông qua chỗ này, tяên tay họ còn cầm theo mấy cây gậy làm cô sợ hãi. Hạ Linh sắc mặt tái nhợt, dự cảm không lành trào lên. Gần như là phản ứng ngay tức thì, cô dùng hết bình sinh, hai tay ôm hai đứa nhỏ rồi chạy thẳng vào trong cửa hàng, đóng sầm cửa lại. Cô quay đầu, vừa mới chạm vào khóa cửa thì liên tiếp vài tiếng “rầm rầm” cực to vang lên. Mọi thứ bỗng nhiên trở nên thật chậm trước mắt Hạ Linh, cô nhìn thấy rõ động tác vung gậy sắt của đám người bên ngoài, lực lượng mười phần, cơ bắp của họ căng ra, cửa thủy tinh bị đập trúng rung mạnh lên. Mọi việc chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi, Hạ Linh không kịp làm gì, theo bản năng xoay lưng về phía cửa, đưa tay ôm lấy Chí Hiên và Ý Vy vào lòng. Khoảnh khắc đối mặt với nguy hiểm, Hạ Linh chỉ nghĩ phải bảo vệ con của mình! Hạ Linh vừa khom người xuống, cửa kính phía sau đã vỡ nát, một lượng lớn thủy tinh rơi ào ào lên người cô. Loảng xoảng. “Aaaa!” Nhân viên trong quán vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết hét to kinh hãi. Hai tai Hạ Linh vào giờ khắc này oong oong, sau lưng và sau gáy đồng thời truyền tới cảm giác đau rát nóng bỏng, da t̸h̵ιt̸ bị mảnh vỡ cắt qua, máu tươi liền chảy xuống. Cô liều mạng dùng thân hình nhỏ bé của mình che chắn cho con, cắn răng chạy về trước mấy bước. Đám người sau khi đập bể cánh cửa vẫn chưa dừng lại, bọn họ theo sát Hạ Linh xông vào trong, nhìn thấy cảnh đó, cả người lạnh toát. Hạ Linh run lẩy bẩy níu chặt lấy hai đứa nhỏ, đẩy chúng về phía cô nhân viên trong tiệm. Mặc dù đang rất hoảng loạn nhưng nhân viên vẫn vươn tay ra ôm lấy hai đứa nhỏ, chúng đều sợ hãi đến nỗi đờ đẫn, chỉ biết nhìn chằm chằm về phía mẹ mình mà rơi nước mắt. Hạ Linh không biết mình đắc tội với ai, cũng không biết đám người này dựa vào đâu