việc sống mà mang vết nhơ kinh khủng khi bị luân gian… “Tao bảo mày mở miệng ra!” Bốp. Thấy Hạ Linh ngậm chặt miệng, tên đàn ông mất kiên nhẫn dùng cán dao đập mạnh vào trán cô. Đầu óc cô choáng váng, thế nhưng vẫn kiên trì không chịu uống thứ nước kia. Người đàn ông vứt con dao đi, nói: “Xem ra mày không nghe lời, thà chết còn hơn nhỉ? Càng như vậy tao càng thấy thích thú!” Nhiệm vụ của cả bọn là khiến cho Hạ Linh trở thành một con điếm dơ bẩn bị xã hội ruồng rẫy, người thuê muốn nhìn thấy một Hạ Linh phóng túng, ɖa^ʍ đãng nhất! Ánh mắt Hạ Linh quật cường, kiên định, cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông kia, bên môi còn cong lên ý cười khiêu khích. Muốn giết? Vậy thì giết đi! Cô không muốn sống mà trở thành gánh nặng cho con mình suốt cả nửa đời còn lại! “Con nhỏ lì lợm!” Chát. Hạ Linh lại ăn thêm một cái tát, lực tay của người nọ rất lớn, đầu óc cô quay cuồng không chịu được, trước mắt xuất hiện vô số hình ảnh chồng chất lên nhau. Người đàn ông dùng bàn tay to và thô ráp bóp lấy hai bên mặt của Hạ Linh, cô cắn chặt răng chịu đựng nhưng lại không chịu được cơn đau và sức lực kinh khủng của hắn, miệng bị cưỡng ép mở ra. Hắn cười lạnh: “Nhìn cái ánh mắt hung hăng của mày kìa, tao càng nhìn càng mong đợi. Lát nữa mày nằm dưới thân tao sẽ có bộ dáng đê tiện thế nào?” Người đàn ông đổ hết nước vào miệng và mũi của Hạ Linh làm cô ho sặc sụa không ngừng, dù không muốn nhưng vẫn vô tình nuốt vào một lượng lớn. Bàn tay của hắn ta như gọng kìm giữ chặt lấy cằm cô, nhìn thấy trong đôi mắt xinh đẹp đỏ bừng đầy giận dữ, hắn thích thú đưa khuôn mặt ɖa^ʍ dê lại gần. “Đúng rồi đó, chính là biểu cảm này, mày phải phản kháng như vậy thì lát nữa tao chơi mới thấy kích thích chứ!” Trán và gò má Hạ Linh đau nhức làm cô vô cùng tỉnh táo, đột nhiên cảm nhận được tay của hắn ta thả lỏng, cô hít sâu một hơi rồi đưa tay muốn móc cổ họng để nôn ra. Hạ Linh vừa giơ tay lên liền bị người nọ giữ chặt, hắn biết cô sẽ làm gì! Chát. Một bạt tai vang dội hạ thẳng xuống bên gò má còn lại của Hạ Linh, sau đó là tiếng quát mắng: “Con điếm này! Đừng cố gắng vô ích nữa!” Trong xe bốc lên mùi hôi khó chịu, Hạ Linh chỉ nhìn vẻ thô tục dữ tợn của gã đàn ông trước mắt thôi cũng đủ thấy buồn nôn! Cô liếc mắt nhìn thấy con dao mà hắn ta vừa đặt xuống tяên ghế, bỗng nhiên nghiêng người chụp ấy nó, sau đó dùng tốc độ cực nhanh đâm về phía mắt của hắn ta. Dù gì cũng phải chết, cô muốn cho bọn khốn kiếp này đi cùng mình! Người đàn ông giật mình, vội vàng nghiêng về sau tránh né, nhưng mà hắn ta vẫn chậm nửa nhịp, hơn nữa sau lưng hắn còn một người khác nên bị vướng lại. Con dao nhọn và sắc bén chệch hướng, vạch ra một vết thương vừa sâu vừa dài lên thái dương của người đàn ông. “Aaaaa!” Tiếng kêu như heo bị chọc tiết vang lên làm lỗ tai Hạ Linh chấn động, người đàn ông đưa tay lên che chắn chỗ bị cắt trúng. Hắn cảm giác được một thứ chất lỏng sền sệt đang chảy ra, lòng bàn tay của hắn thấm máu, mùi vị tanh tưởi tràn ngập trong xe. Tài xế nhìn qua kính chiếu hậu thấy vậy quay đầu gắt lên: “Mẹ nó hai cái thằng này, có mỗi con đàn bà mày cũng không đè nó xuống được à? Sắp đến nơi rồi!“ “Con